Thứ Tư, 1 tháng 3, 2006

Chốt tháng thiếu ngày

Ta thấy em trong tiền kiếp, với cọng buồn cỏ khô. Ta thấy em đang ngồi khóc, giữa trời chiều đổ mưa...

1 nhận xét:

  1. Một ngày lạnh và rét nữa lại trôi đi. Năm tháng vờn trên mái đầu ổ quạ. Cu con chùm kín nửa mơ, nửa tỉnh theo tiếng hát Khánh Ly. Ta đang ở mùa xuân, mùa lạnh và mưa phùn.

    Chợt nhớ lại một hình ảnh ngưng đọng trong trí nhớ “Hạt mưa rơi bao lâu”. Một chất liệu phim tĩnh, trầm tạo nên cái cảm giác cô tịch cho người xem. Còn “Mùa len trâu” thì vây bủa quanh đời một mênh mông sóng và nước. Ôi những số phận lênh đênh giữa mùa nước nổi. Lãng mạng Pháp cộng một chút buồn Việt đủ tạo nỗi cô đơn dàn trải rồi cuốn hút vào vòng dòng xoáy.

    Một clip buồn: “Gió bấc”, người đàn bà lọm khọm với hai dòng nước mắt tiễn con đi lấy chồng. Gió bấc về, buồn lắm, buồn từ trong nỗi nhớ buồn ra. Mái nhà tranh tốc mái với những cây cau, cây chuốt xác xơ tàu lá. Gió bấc về, se se lạnh nhắc mẹ lục bồ moi áo. Gió bấc về, cuốn đi những mịt mù cuối cùng, để trơ trọi cọng cỏ gà rung rung theo cái lạnh.


    Thời gian lại trôi đi, tẻ nhạt nhưng không hề nối tiếc. Từng ngày, lầm lũi sống trong không gian cũ kỹ, ẩm mốc, lạnh lùng. Ta có còn đến một ngày tóc bạc, ta còn đến một ngày nếp nhăn xô nhau trên trán. Ta đang cố ghì chết những cảm xúc, ham muốn bình dị của một con người. Ta tìm niềm vui ở những gì lạ lẫm, lạc loài.

    Java, cuộc sống là vậy, những triết lý của bản thân đôi khi tìm được từ những dòng code vô vị. Ta sống với niềm say mê đến tận cùng lạc thú. Ta lo sợ một ngày, ngày ấy ơi, khi “cơm áo không đùa với khách thơ”.

    Ta già rồi, già trong suy nghĩ, già trong nhận thức. Ta cố làm cho mình già đi mà nhân sinh quan đâu có chín chắn nổi. Nhật ký buồn. Viết nên những dòng vô nghĩa lý. Một kẻ chán đời luôn phủ lấp niềm vui nơi khóe miệng. Như vậy thì cũng nên quy vào giả dối, ừ ta giả dối. Những người đi, đi từ trong tiềm thức, bạn bè và bè bạn, cứ vỡ dần rồi trôi về muôn hướng. Dòng nước cuộc đời xô họ với nhau thành đám rồi lại phá tan ra. Những người già nhắm mắt trong yên bình, họ thanh thản ra đi, để lại trong ta kỷ niệm cuộc đời. Hạnh phúc bình dị ở từng lẽ sống, ta thèm một ngọn rau ngúng nguẩy trong nồi. Ta muốn ngoạm vào nỗi nhớ đắng mặn của hạt muối kho.

    Yêu, một tình yêu khờ khạo. Chỉ còn đọng lại một chút thương hại và ham muốn dục vọng tầm thường. Ngày mai, một ngày mới sẽ bắt đầu và sẽ là một ngày cũ trong 24 giờ tới. Tại sao đời lại sinh ra ta, tại sao ta lại sinh ra trong đời. Tự khù khờ hỏi lòng một chút, sống là gì, chết là gì. Lý luận bắt nguồn từ những con người hay lý luận. Ta gặm nhấm quãng thời gian còn lại mặc tuổi xuân nhuốm úa vàng. Ta vẫn sống thực đó mà, thực đến trần trụi và thô thiển, thực ngờ nghệch và điên rồ.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com