Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2006

Khói chiều

Cứ mỗi khi chiều ngả về tây
Khi cái nắng hanh đã hao gầy
Cô lại đôi thùng ra giếng xóm
Dăm gánh mang về bên ngõ tây

3 nhận xét:

  1. Cứ mỗi khi chiều ngả về tây
    Khi cái nắng hanh đã hao gầy
    Cô lại đôi thùng ra giếng xóm
    Dăm gánh mang về bên ngõ tây

    Rồi tự khi nào tôi thương lắm
    Đòn nặng trĩu trên mảnh vai hiền
    Tôi thả trâu về qua xóm vắng
    Lỡ ngẩn ngơ nhìn cô trước hiên

    Dạo ấy cô còn đi cắt rạ
    Tôi thả trên đồng đôi cánh thơ
    Cô bảo nghe sáo diều hay quá
    Nên cứ theo hoài tôi đó cơ

    Thế rồi tôi cũng rủ được cô
    Tối tối đi ra tận ngõ chờ
    Vạt áo cô vo từ buổi hẹn
    Ái ngại bứt đầu tôi ngu ngơ

    Nhưng bấy nhiêu lần cô biết không
    Thò tay mà lại chẳng dám cầm
    Cô cũng hay tìm thêm chút chuyện
    Cho nó qua giờ trên mé sông

    Thời gian đã ngốn mấy mùa đông
    Môi cô thêm đỏ, má thêm hồng
    Vào cái đêm trăng rằm tháng bảy
    Cô bảo muốn làm dâu xóm đông

    Ngại ngùng, tôi đã trót lặng câm
    Nhìn cô xõa tóc dưới ánh trăng
    Sông nước đêm tàn soi bóng rõ
    Mà chẳng khoe tôi mặt đỏ bừng

    Thế là từ đó cô lánh tôi
    Hẹn mấy lần nhưng chẳng thấy người
    Cô đi nom lúa thì che nón
    Một cái đưa ngang cũng cố lười

    Tôi viết thư tình cho mấy bức
    Mà sao chẳng có thấy hồi âm
    Chiều nay, xóm ấy người ta bảo
    Trầu cau cô đã lỡ tay cầm

    Rồi phía đằng tây có tiếng loa
    Mai người ta đã mặc áo hoa
    Tôi ở xóm này ra giếng khóc
    Tỉ tê với những ánh trăng nhòa

    Cô lỡ đi rồi không nói sao
    Một cái duyên cho trọn má đào
    Tôi vẫn, nắng tàn, nơi đó đứng
    Đợi một người trong nỗi ước ao.

    Trả lờiXóa
  2. Thơ copy của ai thì cũng nên cho tác giả chứ !

    Trả lờiXóa
  3. thử tìm xem thơ này là thơ của ai nào ??? dĩ nhiên là nếu đi copy sẽ ghi rồi.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com