Thứ Hai, 13 tháng 3, 2006

mùa đi

Mẹ đem hong từng nếp nhăn ẩm mốc
Hàng mi thưa cong cớn hứng nắng gầy

Vết thời gian xô đẩy nét riêng tây
Gờn gợn nhớ cái thời xuân con gái

1 nhận xét:

  1. Mùa nhè nhẹ, khép hờ, đi lặng lẽ
    Con phố buồn qua những tháng dầm mưa
    Mấy vầng mây đương tất tưởi chuyển mùa
    Ơ chút lạnh vẫn còn vương trên tóc

    Mẹ đem hong từng nếp nhăn ẩm mốc
    Hàng mi thưa cong cớn hứng nắng gầy
    Vết thời gian xô đẩy nét riêng tây
    Gờn gợn nhớ cái thời xuân con gái

    Trong yêu thương tím một vòm hoa mái
    Em ngu ngơ nên bứt mấy bông cầm
    Nỗi buồn thiu từ ánh mắt lặng câm
    Đương nhen nhóm những oi hè bừng cháy

    Lại một mùa bỏ đi như thế đấy
    Bước cô đơn gánh lặng tiếng rao buồn
    Mùa qua rồi con phố cũ trống trơn
    Mẹ cũng đem gói mưa phùn đi cất

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com