Thứ Sáu, 31 tháng 3, 2006

Tiếng buồn

Ta về đây thăm người xưa cũ
Đã chợ đời, đen đúa áo cơm
Góc buồng kia vẳng tiếng ru buồn
Thôi câu hát véo von chiều vắng.

1 nhận xét:

  1. Ta khăn gói trở về thôn Hạ
    Vào một chiều nắng cũng xác xơ
    Sối nhà bên hong mớ cau khô
    Mà sực nhớ mùi trầu cay lưỡi

    Liệu người ấy có còn hai buổi
    Phiên chợ trên là sắp thúng quang
    Ngần ấy năm thương nhớ vội vàng
    Đành lỡ, kẻ bỏ làng xa xứ.

    Ta về đây thăm người xưa cũ
    Đã chợ đời, đen đúa áo cơm
    Góc buồng kia vẳng tiếng ru buồn
    Thôi câu hát véo von chiều vắng.

    Người ấy vẫn còn đem phơi nắng
    Rễ tray khô cùng với miến măng
    Gió dụi tàn một đám cỏ tranh
    Nơi người ấy thường hay đứng khóc

    Ta thèm nếm vào mùi của tóc
    Thèm khoác lên một mảnh vai gầy
    Gục mái đầu trong những vòng tay
    Cho người đếm tình bao nhiêu sợi

    Nắng đi rồi cứ buồn vời vợi
    Thôn Hạ êm trong khói chiều lam
    Gió xô trên những đám mây tàn
    Ta nặng bước trong màn sương nhuốm

    Ngần ấy năm, tình như đã tưởng
    Nằm im nơi dĩ vãng ngọt ngào
    Ta về trong nỗi nhớ nôn nao
    Ân ái tìm lại nơi trót để.

    Những góc vườn đã thành hoang phế
    Người ấy nay quả phụ bây giờ.
    Nợ đời mang bằng gánh hàng khô
    Nuôi hai đứa con thơ khờ dại.

    Thôn Hạ ru lời ru tê tái
    Cuộc tình buồn khắc khoải chờ mong
    Thời gian trôi nhạt cả má hồng
    Người đã khóc từ đêm cách biệt.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com