Thứ Năm, 8 tháng 5, 2008

Bằng lăng nở

Tôi chẳng yêu màu tím, nhưng mỗi độ hạ về nhìn cánh bằng lăng nở, tôi lại khơi gợn lại nỗi buồn.

1 nhận xét:

  1. Đó là nỗi buồn của ngày tôi cầm lá đơn rời giảng đường. Cuộc đời nhiều vòng xoáy, bước đi chênh vênh một chút là sảy chân lạc dòng. Tôi chọn lựa nhưng cũng dìm kiếp đời mình vào cùng quẫn để rồi tìm ra lối ra riêng. Cuộc đời, buồn cuộc đời, không có hoa hồng trải thảm, tôi chỉ biết nỗ lực bằng bản thân mình.

    Nắng không nhuộm cánh bằng lăng vàng chóe
    Mà tím buồn cả đôi mắt em tôi
    Những mùa thi cứ lặng lẽ đi rồi
    Em cũng vội từ giảng đường thưa thớt

    Cơn mưa hạ đến và rơi bất chợt
    Gió ngọt ngào ve vuốt những làn môi
    Ký ức buồn từ tận cõi xa xôi
    Mang yêu dấu của một thời trở lại

    Tôi yêu em, một tình yêu vụng dại
    Em yêu người trong khắc khoải chờ mong
    Tuổi thơ qua với những cánh phượng hồng
    Tôi theo em vào giảng đường đại học.

    Khúc nhạc buồn, đã gục đầu muốn khóc
    Mưa cuốn rồi lăn lóc đám tàn hoa
    Bóng dáng mùa đương lặng lẽ trôi qua
    Chỉ còn tôi ngắm nhạt nhòa dĩ vãng.

    Bài thơ cũ viết lại, vẫn nỗi buồn về tình yêu cũ. Cũ rích. Dường như tôi thích mình cũ, nhớ câu chuyện cũ, phủ lên tâm hồn một tấm khăn choàng cũ. Và vì thế, tôi cũng thích viết lại những bài thơ cũ, những đề tài, ý niệm hay xúc cảm cũ. Trong muôn vàn cõi mới, níu kéo chút gì cũ đề hoài niệm nhớ nhung. Rồi lạnh lùng trong tấm chăn mỏng, tôi thèm cái nắng xưa, góc sân trưa có gió thu cào xạc đám lá vàng.

    Hạ lại đến, một mùa thi nữa sắp đi qua. Con đường tôi đã chọn giờ chắc chỉ còn thời gian ngoái đầu lại tiếc nuối. Chắp tay lạy giời, ước sóng cuộc đời đừng xô đẩy, gạt ra rìa những kẻ như tôi.

    Mùa lặng lẽ đến như tuổi người lặng lẽ đi. Một ý cũ viết lại, hình như từ một bài hát nào đó mà tôi bẵng quên. Đêm buồn quá, mệt mỏi rồi còn biết làm gì. Lạch cạch gõ lại chút bâng khuâng lúc chiều thoáng thấy hoa bằng lăng mới nở. Nơi tôi sống, người ta trồng nhiều bằng lăng quá, chắc chỉ vài tuần nữa là tím rực những con đường.

    Màu tím, thực lòng thì tôi không thích. Quá ủy mị, tôi thích xanh và trắng. Màu trắng cho sự thuần khiết, giản đơn. Nhưng sao mỗi độ hè về, tôi lại bị ám ảnh bởi màu bằng lăng rất lạ. Đã ba năm qua, tầm tháng năm là tôi lại viết một cái gì đó về loài hoa này trên blog. Và cũng như hôm nay.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com