Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2008

Vịnh thi nhân 3: Khuyên gái già

Dài lưng học chữ lấy bằng
Thư giai chẳng thiết nói năng nửa nhời

1 nhận xét:

  1. Chẳng nghiêng nước với nghiêng thành
    Hồng nhan một tẹo để dành mồi giai
    Văn chương trót mộng u hoài
    Ngày ngắn đêm dài nằm ngửa mà ngâm

    Bao nhiêu đấy đã là hâm
    Chẳng quỳ lễ cũng lâm râm trong mồm
    Mẹ thầy chẹp miệng giãi buồn
    Thân con gái, thói văn chương lạc dòng

    Dài lưng học chữ lấy bằng
    Thư giai chẳng thiết nói năng nửa nhời
    Bè mông là bởi chăm ngồi
    Thì xuân thôi lỡ qua rồi còn đâu

    Cũng ngần tuổi ấy với nhau
    Người ta dận guốc theo sau thằng chồng
    Giạng tay mà cắp, mà bồng
    Con một đống, lớn ngồng ngồng đầy sân
    Bã giầu nhổ toẹt dưới chân
    Hồng nhan chẳng thẹn họa hoằn tình duyên

    Người làng ấy bảo là điên
    Trong nhà gãy lưỡi để khuyên gái già
    Xuân xanh mấy độ mặn mà
    Dở hơi vướng nghiệp điêu toa làm gì
    Đã chai mặt, đã trơ lì
    Rồi đây lỡ phận phòng nhì hận ai

    Thói đời miệng đút lỗ tai
    Làng trên buôn chuyện, xóm ngoài dư hơi
    Học cao khó kén bạn đời
    Duyên âm nặng nợ, kiếp người bỏ hoang
    Đã đành xấu mới nhỡ nhàng
    Còn đây nom kỹ rõ ràng là xinh
    Vậy mà ôm trọn chữ trinh
    Nằm không mộng nghiệp tang tình cõi thơ
    Chẳng non cũng gọi gái tơ
    Phận hoa bỏ mốc, ai rờ, ai nưng

    Lấy chồng thói đã dửng dưng
    Hỡi thi nhân xóm, cô đừng uổng duyên

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com