Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2009

Cưỡi người - Phần 1

Nèo chả thèm đáp lại. Cứ đi. Còn lạ gì cái tính u Nèo. Túm váy nhẩng tưng tưng thì hẵng còn hiền. Có bận cãi nhau, u Nèo nằm soài ra đầu hồi, hai cái chân giãy lên đành đạch như đỉa phải vôi. Miệng gào trời, tay nện đấy. Gớm! Ăn vạ Nèo, vạ làng, vạ xóm vậy chứ xong lại thôi. Tối nay Nèo chả thèm ngủ ở nhà nữa. Sang bên cái Sao, cũng loạt gái làng tầm tầm tuổi Nèo, còn ế đến ba bốn con, thi thoảng tụ tập bắt chấy. Thân lắm!

3 nhận xét:

  1. - U có mang ngay giầu cau giả cho người ta không thì bảo? Không có cưới với xin gì sất!

    Từ trong bếp đi ra, Nèo nhọ lem khắp mặt. Tay cầm cái que cời chỉ thẳng vào mặt u mà mắng sa sả:

    - Tôi có ế già thì cũng không về làm dâu cái nhà đấy! Con gái u, dứt ruột đẻ ra mà u nỡ lòng nào u đẩy tôi đi. U có thương tôi thì đem trả lễ cho nhà nó. Đến người ta giỏi nhịn mà còn phải cắp nón đi thì tôi dại gì mà tôi cắm đầu vào? Mắt u còn xỏ kim nhoay nhoáy mà u không nom thấy à!

    - A! Con này láo thật! Cãi u cứ sa sả, sa sả là ra làm sao? Tiên sư bố mày! Ế hẩm ế hiu còn cao giá! Kén rồi ở già. Rồi thành bà cô xóm. Bà đã nhận nhời thì không có trả triếc gì hết.

    - Tôi không lấy là tôi không lấy. U thích thì u đi mà lấy. Tôi đố u ép duyên được tôi đấy!

    - Nó mà hỏi bà thì bà cũng lấy luôn chứ đừng có thách. Mày thách bà hả? Hừ! Con này láo quá! Bà đẻ ra mày. Bà đặt mày vào bãi cứt trâu mày cũng phải ngồi nhá! Đừng có thách!

    U Nèo kéo tay áo. Một chống nạnh, một chỉ thẳng vào mặt nèo. Cặp môi mím lại căm giận, hai con mắt cứ long lên sòng sọc.

    - Ơ! Hay nhể! U cứ thử đặt mông con này lên bãi cứt trâu xem?

    Nói xong, Nèo phủi đít quay ngoắt người ngúng ngẩy đi. U nèo túm váy nhảy cẫng lên trên sân.

    - Con ranh kia! Mày quay lại đây cho bà! Con ranh?

    Nèo chả thèm đáp lại. Cứ đi. Còn lạ gì cái tính u Nèo. Túm váy nhẩng tưng tưng thì hẵng còn hiền. Có bận cãi nhau, u Nèo nằm soài ra đầu hồi, hai cái chân giãy lên đành đạch như đỉa phải vôi. Miệng gào trời, tay nện đấy. Gớm! Ăn vạ Nèo, vạ làng, vạ xóm vậy chứ xong lại thôi. Tối nay Nèo chả thèm ngủ ở nhà nữa. Sang bên cái Sao, cũng loạt gái làng tầm tầm tuổi Nèo, còn ế đến ba bốn con, thi thoảng tụ tập bắt chấy. Thân lắm.

    Nèo, hăm mươi nhăm tuổi, hẵng còn lãng mạn, yêu màu tím hoa cà, chưa người thương nhớ dù đã gọi là cứng tuổi. Gái trong làng, đến cả chục đứa cắt cỏ, cấy gặt rủ nhau mà cứ lần lượt cắp nón theo chồng hết. Nèo nghĩ cũng tủi thân. Người ta đến tuổi thì phổng phao. Đằng này, nom cứ như com mắm ấy.

    Buồn lắm! Chiều nào cũng gội đầu bồ kết với lá bưởi rồi ra đầu ngõ hóng. Chúng nó có đôi có lứa thì hẹn hò, mình túm năm tụm ba mấy con ế. Cầm quạt nan phẩy muỗi chuyện bâng quơ mà chả có giai nào dòm. Buồn lắm!

    Quyết tâm có người yêu, Nèo dành dụm sắm đài phát thanh để nghe mục kết bạn. Rồi cầm bút viết thư. Cũng chả đi đến đâu. Cất công mãi tận thị xã chụp chân dung, tốn cả chục hộp phấn trang điểm, gửi ảnh mà người ta lặn không sủi bọt, chẳng một nhời hồi âm. Nèo buồn. Cả tháng, đêm nào cũng rưng rức khóc. Tiếc mấy chục nghìn tiền cua cá đi tong.

    Rồi u Nèo lấy trộm ảnh Nèo mang đi xem bói. Mãi tận làng Lội. Thầy phán Nèo cao số, phải làm cái lễ cắt duyên âm. U Nèo về bán con lợn lấy tiền mua hình nhân, xôi oản rồi rước thầy về cúng bái. Lão thầy có hàm răng vàng như cái gấu xà đùi của Nèo. Mặt lão quắt queo, hai cặp mắt sáng quắc đảo liên hồi. Lão khoanh tròn chân ngồi giữa nhà lầm bầm khấn. Chốc chốc, lão lại quay sang hoạch họe Nèo chắp tay cúi gập người mà vái. Nhìn cái mặt lão, Nèo chỉ muốn cầm đòn gánh mà phang cho nhừ tử chứ cái thứ ấy, thầy thiếc gì?

    Hình nhân thế mạng đốt được hơn nửa tháng thì bà mối dẫn giầu cau sang. Thằng Hai mắt lác hỏi Nèo về làm vợ. Mà đích thực là u nó muốn cưới Nèo về làm vợ cho nó. Cái thằng ngớ ngớ ngẩn ngẩn, đần thối ra đấy cũng một đời vợ chứ tốt đẹp gì? Cái Hoạch, con bà Chiền làng bên chứ ai đâu xa? Tức tưởi mà cắp nón đi về bố mẹ đẻ. U thằng Hai nổi tiếng khắp vùng là cay nghiệt. Tối nào cũng bắt con dâu rửa chân, đấm lưng. Người ta đồn, chỉ vì cái Hoạch quên không cho muối vào canh, bà ta lặng lẽ đóng cửa, bê nguyên cả nồi canh còn âm ấm nóng hất vào mặt con dâu. Khiếp quá! Bảo sao Nèo quyết chết cũng không vác mặt bước vào cửa nhà ấy.

    Tối nay sang cái Sao ngủ. Thầy u nó cũng dễ tính, nó chưa chồng, có Nèo chơi nên đỡ buồn. Để xem u Nèo, không có người, lại chống quạt nan lên mà gãi lưng, sáng tờ mờ sang réo cổng lôi Nèo về. Bây giờ thì giận lắm, sẽ không đi bắt Nèo về. Xâm xẩm tối lại sợ ma. Không có Nèo ở nhà, hẳn nào cũng đóng chặt cửa, vặn to đèn ngồi tỉ tê mấy câu chèo cổ học từ hồi con gái. Nèo biết chắc sẽ như vậy. Dạo trước, Nèo rủ cái Sao về qua nhà xem u Nèo ngủ chưa hay đương làm gì? Hai đứa nhòm qua vách tường thấy u Nèo nhấp nước chè hát chèo. Hai đứa cười khúc khích, u Nèo tưởng ma trêu, vác con dao phay gối đầu giường ra thách. Hai đứa không nhịn được cười, kéo nhau đi. Sáng hôm sau, u Nèo phải sang nài nỉ Nèo về nhà. Thế đấy. Đố mà dám giận đến dăm hôm.

    Trời sâm sẩm, muỗi mát bay tứ tung, đập cả vào mặt Nèo. Ả quờ lên khuơ khuơ trong lúc miệng phì phì. Muỗi bay vào mồm. Chợt nhớ bữa, Nèo vẫn chưa kịp ăn uống, cái bụng meo đói cồn cào giục. Ả quay ngoắt người, vào ngõ, đi thẳng về nhà.

    Tới nhà, Nèo vòng ra đầu hồi. Ả cúi xuống nhòm qua khe hổng trên vách. U Nèo chưa ăn cơm, hẵng còn ngồi khoanh tròn chân giữa nhà nói chuyện. Bát hương lập lòe ngọn nhang nghi ngút khói. Bà giơ sống quạt, chỉ thẳng lên bức ảnh treo giữa bàn thờ mà trách:

    - Cũng là tại nhà. Nhà bỏ tôi nên tôi không biết đường dạy dỗ. Nhà hỏi khắp diêm vương xem tôi làm thế là tội tình ra làm sao? Là xấu hay là tốt? Tiên sư bố nó, con gái nhớn thì cũng phải lấy chồng chứ? Không người ta đàm tếu. Là gái già. Là bà cô xóm. Thử hỏi khắp cái làng này xem có miệng lưỡi đứa nào thơm tho. Tôi hỏi nhà nhá, nhỡ nó không cưới được chồng, rồi mai mốt, vác cái bụng tròn như cái thúng về thì mặt tôi úp vào đâu? Tôi còn dám đi ăn cưới, đi lễ chùa, đi đám ma à? Người ta cười cho, người ta nói cho, có mà thối mũi. Nói đồ con nhà mất nết. Có nhục không? Nhà nghĩ thế nào thì nghĩ, có linh thiêng thì xui khiến nó gật một cái, tôi gả chồng cho. Hừ! Tôi đi ăn cơm. Tiên sư bố nó, lại trốn chui trốn lủi ở nhà đứa nào rồi?

    Bà chống tay xuống nền đẩy người đứng dậy. Cái quạt nan phe phẩy theo người ra sân rồi chui vào bếp. Lát sau, nồi cơm bưng trên tay đi lên hè. Chiếu, mâm, xong, bát, canh, cà muối bày biện đủ. Nèo vẫn rình ở đầu hồi, trời nhá nhem, u Nèo lại mắt kém, có thách giời cũng không phát hiện ra con gái hẵng còn đương ở đây.

    U Nèo ăn khỏe, đến ba bát cơm đầy mới no nê. Nhanh nhẩu gớm, nhoắng một cái đã dọn hết nồi niêu vào chạn. Căn nhà ngang chừng gần một gian ăn liền với bếp. Có cái chạn tre, cối xay và một dây lùm xùm quần quần áo áo. U Nèo toan khép cửa trở ra. Bỗng.

    - Ngao, ngao, ngao.

    Con mèo mướp lao vụt qua. Bà giật bắn người thảng thốt:

    - Ối giời ơi!

    Chẳng giục, cái dáng lật đật lao vội vào nhà đánh lửa, châm đèn, xong ra cài then khóa chặt cửa.

    Đợi u đóng cửa, Nèo mới mon men vào nhà ngang. Vẫn còn lưng một nồi cơm nguội, đói quá, ả cầm thìa rồi vục đầu vào trong xoong mà xực. Một lát, Nèo rón rén khép cửa rồi lẳng lặng sang nhà cái Sao.

    Trời mịt mùng tối. Những ánh sáng leo lét hắt ra con đường gập gềnh gạch. Bụi tre vi vu đu mình theo gió. Kéo tụt cái sợi nịt, Nèo xõa dài tóc đi trong bóng đêm. Ả cào tay rồi vơ một túm búi gọn trên đầu. Đã chạm cổng nhà Sao. U cái Sao ngồi bện đay trên hè hóng gió. Nèo nhanh miệng:

    - Bác tước đay hả bác? Sao có nhà không bác?

    - Ơ! Cái Nèo. Sang đây. Nó ở trong buồng đấy. Đọc truyện. Chơi rồi ngủ lại với nó cho đỡ buồn.

    - Bác trai có nhà không bác?

    - Đi đánh cờ. Tí nữa về.

    - Vào đây với tao Nèo ơi!

    - Hai đứa đọc rấn rồi cất đi. Thầy mày về mà nhìn thấy thì điếc tai. Cái thứ tiểu thuyết hư hỏng, ông ấy ghét lắm đấy.

    - Chả sợ. Đánh cờ tới khuya mới về, thầy con hẳn nào cũng chui thẳng lên giường nằm ngáy! Này Nèo, nằm đây đọc với tao.

    - Mày đọc đến đâu rồi? Kể lướt tao nghe thì tao mới đọc tiếp được chứ!

    Sao luyến thắng kể, con này được cái nói chuyện nhanh như chớp giật. Gặp Nèo quen tai, chứ gặp người nghễnh ngãng như ông Trác hoặc bà Thắm điếc thì có mà chửi nhau. Chửi vì cái tội con gái nói như ăn cướp, câu được câu chăng, có khi lại tưởng đào mả tổ người ta lên để cạnh khóe. Con này, dặn bao nhiêu lần rồi, vẫn chứng nào tật nấy.

    Sáng hôm sau, mới tờ mờ, u Nèo đã sang réo cổng. Nèo còn ngái ngủ bởi thức khuya đọc tiểu thuyết với cái Sao. Tiếng u nó chuyện nheo nhéo với u cái Sao ngoài cổng. Nèo ưỡn người ngáp dài một cái.

    - Ối giời ơi là giời! Giời giương mắt lên nhìn con gái kìa, sáng nửa ngày rồi còn ưỡn người lên mà ngáp.

    - U lắm chuyện. Cháu về đây bác!

    - Ừ!

    - Thế chào bà nhá!

    - Vâng, bà lại nhà.

    - Nèo ơi! Nhớ tối nay đấy!

    Sao nhoài qua cửa sổ hò hẹn.

    - Nhớ rồi!

    - Gái nhớn chả đi lấy chồng, rủ nhau đàn đúm, rồi người ta xì xào cho là hư hỏng.

    - Ối giời. Lấy chồng cũng phải chọn chỗ. U ép dầu ép mỡ, chứ ép tôi vào cửa cái nhà đấy thì tôi chỉ còn nước bỏ làng!

    - Được rồi, không lấy thì tao không gả. Nhưng mày có về rấn lên mà xem. Khiếp quá!

    Chả biết chuyện gì mà u Nèo thênh thếch lôi Nèo về. Đẩy cánh cổng, bà kéo Nèo xộc thẳng vào nhà ngang. Nồi cơm hẵng còn chưa đậy vung, hết nhẵn. U Nèo thuật:

    - Rõ ràng, hôm qua u ăn còn cả lưng một nồi. Mày thì sang bên cái Sao. Sáng u lục ra, hết nhẵn. Thế là ra làm sao? Chả nhẽ lại có trộm? Dở hơi, trộm ăn vụng cơm? Trộm gà trộm vịt chứ ai đời lại đi ăn vụng cơm nguội mày nhể?

    U Nèo há hốc miệng, hai hàm răng duộm đen tách nhau khoanh hình chữ ô tròn trĩnh. Bà ưỡn ngực, buông thõng đôi cánh tay ra sau ngẩng mặt dòm Nèo. Thì là đợi phản ứng của Nèo. Nèo bấm bụng không dám cười. Ả tỉnh bơ đổ thừa:

    - U già rồi nên lẩm cẩm? U ăn hết thì cứ nhận là ăn hết. Tôi còn lạ gì u, ăn như thuồng luồng ấy. Ái!

    U Nèo đập một cái vào đầu Nèo.

    - Mày bảo ai thuồng luồng? Con này láo. Bà ăn còn thì bà bảo còn. Chứ cơm đâu chả gạo nhà này, bà ăn dăm ba bát, chứ ăn hết cả nồi xem có đứa nào dám nói bà. Giời bắt tình bắt tội gì mà không dám nhận?

    - Hay chó mèo nhà ai?

    - Chó mèo mở được cửa chạn, mở được vung xong à? Tao cất vào trong chạn cẩn thận rồi. Gái già này chưa lẫn đâu con nhá!

    U Nèo đậy điệm cẩn thận thật. Nèo ăn chứ ai? Nhưng chả nhẽ lại thú thật à? Có mà ngượng. Cứ đổ thừa cho ma. Vừa đỡ bị chửi, vừa dọa được u.

    - Chẳng nhẽ lại là ma! Hôm nọ...

    - Nín ngay. Mày định để u mày chết khiếp à?

    U Nèo trợn tròn mắt kinh hãi, đoạn bà bần thần bước xuống sân. Nắng đã lên oi bức. Nèo đậy vung xoong, lên hiên rút khăn đi rửa mặt rồi chuẩn bị ra đồng.

    Trả lờiXóa
  2. Cái này có gì mới đâu anh Thuận, trưóc đây có một bài giống thế này rồi mà. Vậy là cái truyện này có ý viết từ lâu lắm rồi nhưng vẫn chưa xong.
    Tết này em lại đón Tết xa nhà, cũng vừa một bàn tay rồi. Được cái Sài gòn năm nay lành lạnh nên cũng có không khí hơn mọi năm.

    Trả lờiXóa
  3. Đúng là truyện viết lâu rồi nhưng chưa ưng ý.

    Đăng 1 lần trên blog, lần đăng đó chỉ đăng vài trích đoạn trên blog thôi. Còn lần này, chính thức đăng toàn bộ truyện.

    Tết xa nhà, anh chưa được nếm thử? Đặc biệt Tết Sài Gòn. Không biết phong vị thế nào nữa.

    Năm mới, chúc vui vẻ, nhiều hạnh phúc và thành công nhé.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com