Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2009

Cưỡi người - Phần 2

Trời tạt gió, xô dạt dào cái mơn mởn xanh lúa thời con gái. Non trưa. Nắng vàng óng rải trên triền đê sóng soài thườn thượt. Nèo bỏ nón khoác lên vai. Cho nắng hong ửng đôi gò má. Đôi gò má cao như lùm rơm để thiên hạ cứ chỉ trỏ là Nèo sát chồng. Hăm mươi nhăm tuổi, tình chửa một lần dắt hông. Nhiều lúc, đánh trũng khóe mắt sâm sấp ướt, ả nhìn người ta cắp con ngang hông mà nghẹn ngào.

3 nhận xét:

  1. Những viên gạch trồi lên nham nhở. Nèo ngúng nguẩy đi. Hai cẳng gầy tong teo vắt chéo nhau giành bước. Ả vung tay. Cả lưng xà đùi cá lắc sã cánh cho thiên hạ nhìn. Được cái tiếng tham làm, chịu khó, cứ thấy đoạn mương đục ngàu cá đớp thì kiểu gì cũng xắn bùn, vục nón mà tát. Hôm nay vớ được mớ to sòi sọi, rô rin.

    Nèo đẩy cổng bước vào. Chả biết u Nèo có ở nhà? Ả vòng qua sân, vào bếp cầm cái rổ định ra thẳng cầu ao nhặt cá. Dỏng cổ nhìn vào, Nèo thấy gian giữa có lão thầy bói ngồi khoanh tròn chân. Còn ai? Cái lão có hàm răng vàng như gấu xà đùi đấy. U Nèo hầu cạnh, chuông gõ đánh boong thì chổng bông sít xoa mà vái.

    - Nam mô a di đà phật! Con nam mô à di đà phật!

    - Hứ! Hâm.

    Nèo trề nguyên nửa môi dưới rồi ngúng ngẩy đi. U Nèo thấy con về, bật dậy chạy ra mắng con:

    - Tiên bố sư cô. Thăm đồng mà giờ mới vác cái mặt về à? Để con già này bận tối mặt tối mũi, chả được một lát ngồi nhai giầu. Lại cua cá? Con dở người. Suốt ngày chỉ có cua với cá thì ra làm sao?

    - Ờ! Tôi bồi lên, u đừng có gắp. Chứ chẳng nửa chiều bới đít xoong ăn cơm nguội.

    - U mày chả thèm!

    - Vâng! Không thèm. Đã bảo không lấy chồng, u còn lễ với ngãi làm gì? U thích thì u đi mà lấy.

    - Tiên bố sư cô! U dành dụm mãi được lưng bồ tiết hạnh, dám đi lấy chồng thì hóa ra bỏ sông bỏ bể à? U yểm bùa trừ ma. Cho ma nó khỏi vào nhà mình.

    - Ma nào?

    - Con ma ăn vụng cơm hôm qua đấy. Cơm nhà mình đâu ra mà "đãi" ma suốt.

    - Vớ vẩn. Ma với chả tà?

    - Mày để yên cho tao làm.

    Bà ngoắt người giận giỗi quay vào. Nèo nhặt xong mớ cá, sát một nắm lá chanh lên tay rồi cũng vào nhà. Chiếu hoa chải gian giữa, lão thầy bói vểnh mặt xỉa răng phe phẩy quạt nan. Lão có thói xỉa răng, chưa ăn cũng xỉa, ngồi đánh cờ cũng xỉa. Cứ ngơi quyển sách khấn là y như rằng lại ngậm tăm. Thấy Nèo, cặp mắt lác xô nghiêng cả sang một mé, lườm rồi rủa:

    - Chẹp. Công thầy khấn vái người ta mới hỏi cưới mày, lại còn cao giá. Kén chọn thì chỉ tốn tiền đốt vàng mã thôi con ạ! Rồi ế cho mà xem.

    - Hứ! Cái loại chồng ấy, nhét vào lồng cho kiến nó tha chứ tôi chả thiết.

    - Nèo! Bà vả vỡ mồm mày bây giờ. Lớn tồng ngồng rồi mà còn giả nhời trống không thế hả? Bà ít chữ cũng phải dạy mày cái lễ nghĩa ra làm sao. Mày bỏ ở đâu?

    Nèo không đáp, vênh váo thách thức. Lão thầy rút tăm khỏi miệng chỉ thẳng vào cái mặt vênh vênh:

    - Chẹp. Mày phải tay ông thì no đòn. Đúng là cái đồ, cái đồ...

    - Cái đồ gì?

    Nèo vặn. Chả toạc móng heo thì ai cũng rõ lão định nói Nèo là cái đồ không có nóc. Thầy mất sớm, Nèo ở với u. U Nèo quyết thờ chữ tiết hạnh nên không đi bước nữa. Nào biết cái chữ tiết hạnh nó mặt mũi ra làm sao mà u Nèo quý hóa thế? Rồi lại còn sĩ diện hão với làng xóm. Ra cái đều góa phụ cao niên, chẳng nhiều chữ nghĩa nhưng cũng thừa ngôn hạnh cho lớp trẻ noi. Cứ họp hành, kiểu gì u Nèo cũng giơ tay phát biểu. Họp các cụ, có u Nèo. Họp hội phụ nữ, có u Nèo. Họp làm nội đồng, u Nèo cũng trình diện dù dăm bảy năm nay chả khi nào thò mặt ra đến đồng. Cứ tụ tập là y như rằng có mặt. Hết trình bày, phát biểu ngoài thiên hạ lại còn về giáo dục Nèo. Tháng dăm ba bận, tay chống khuỷu ôm má, tay chỉ trên, chỉ dưới dạy dỗ Nèo. Gớm! Hẵng cứ tưởng còn con gái mơn mởn đấy? Chả góa phụ già tiết hạnh chứ giai nào vồ?

    U Nèo quay sang chuyện với lão thầy bói:

    - Ối giời ơi! Thầy xem. Chả biết nhà có động địa chốn nào mà sinh ra nó? Đã đanh đá lại còn mếch qué. Rồi lại còn chả chịu lấy chồng. Phải thầy không chấp nhặt, chứ như người ta thì no đòn.

    - Chẹp. Tôi chả chấp. Nữ nhi thì phải hiền dịu, từ tốn. Đấy! Bà nhìn. Có khác gì cái bánh đa nướng. Ăn nói xấc xược, hỏi cả thiên hạ, ai người ta dám lấy? Bà có làm một cái lễ, chứ ngữ nó, đến cả chín cái lễ cũng chưa chắc gì cưới được chồng.

    Lão chỉ Nèo thẳng tăm. U Nèo vẩy quạt than giời.

    - Ối giời! Thế thì chết. Đấy! Mày nghe thủng màng nhĩ chửa? Liệu mà thay cái nết, đổi cái tính đi, chứ không thì ế!

    - Tôi chả thèm lấy chồng.

    - Con hâm. Con dở.

    U Nèo rủa. Nèo chỉ hứ một cái rồi bỏ vào trong buồng. Ả ngồi sát mép giường đong đưa chân. Cả nhà đợi tuần hương cháy hết mới hạ lễ xuống ăn cơm trưa. Càng nhìn cái lão thầy bói, Nèo càng căm tức. Phải lão khấn vái thế nào mà chỉ có mỗi thằng Hai đến hỏi. Lại còn chêm vào với u Nèo để bà ép duyên. Nèo nghiến răng kin kít, lườm nguyên cả bộ tròng trắng rã về phía lão, định bụng cho lão tơi bời một phen.

    Buổi chiều hôm ấy tát nước về đi qua nhà Sao, Nèo nghe rõ mồm một tiếng cái Sao tu tu khóc. Thầy nó dạng chân giữa sân, chắp tay sau đít rồi gân mặt lên chửi. Đám cháy tàn, mấy ngọn khói vẩn vơ bay lùng quanh như muốn trêu ngươi. Gió thổi những mảng tro đen kịt phất phơ tung. Sao ngồi cạnh ôm mặt tiếc rẻ.

    - Ông chả đốt. Đốt hết. Để mày đọc rồi sinh hư. Tiểu thuyết cái nước mẹ gì? Cho mày học lắm chữ không phải để mày đi đọc truyện. Ông mà thấy nữa thì đừng có trách.

    Sao nhoe nhoét khóc. Nước mắt bết vào tóc bám nham nhở quanh mặt. Cặp môi trề ra sưng lên ướt át. Nèo thương nó quá. Cũng tiếc cuốn tiểu thiết mới đọc được nửa chừng. Thầy nó đốt đến cả chục cuốn rồi. Lần nào cũng thế, đốt hôm trước, hôm sau Sao cong đít đạp xe lên thị xã mang sách mới về. Lúc nó mua, lúc nó xin. Sao có bà chị họ, cứ ra xin hoặc nhờ mua hộ. Con này mê tiểu thuyết lắm, đọc mải miết có khi quên ngủ, quên ăn. Một bận ở nhà Nèo, nửa đêm, nó lăn ra khóc vật vã. U Nèo lại tưởng ma nhập. Dỗ mãi mới nín, hỏi thì hay rằng nàng thương một bà lão trong truyện quyên sinh vì tình. Cuốn đó Nèo cũng đọc, nhưng nửa chừng ngủ quên. Tiếng Sao khóc đánh thức cả Nèo lẫn u Nèo tỉnh giấc. Con này mê tiểu thuyết đến điên mất rồi.

    Nèo xốc lại gầu sòng lên vai rồi quay đi. Ả không dám vào. Thầy nó đang giận, vào rồi ông ấy chửi luôn cả Nèo cũng chừng. Không ghét Nèo, nhưng đã giận thì người ta mất khôn. Mấy đứa con gái chơi với nhau, thầy cái Sao chả cấm. Nhưng đã những trò hư hỏng mà tiểu thuyết viết, ông ấy ghét cay ghét đắng.

    Thầy cái Sao chưa bao giờ đọc truyện ngoài Tam Quốc và Thủy Hử. Lão chỉ mê đánh cờ, thấy bạn cờ ví von Khổng Minh với Võ Tòng nên cố kiếm cho mình tí sách vở. Ông sai Sao lên thị xã mua sách. Sao đạp xe tới nhà bác nhờ chị họ tìm mua. Tiện thể, chị ta cho Sao luôn mấy cuốn tiểu thuyết cũ. Và con này mê tiểu thuyết từ đó.

    Mới đầu, thầy nó thấy nó đọc sách thì cũng tán dương. Con gái phải có tí chữ nghĩa rắt vành quần, gặp người nho nhã còn biết đường mà đối đáp. Thầy nó đọc xong hai bộ Tam Quốc, Thủy Hử thấy hay nên muốn đọc thêm liền bảo Sao đưa tiểu thuyết. Sao không muốn đưa nhưng nào dám cãi thầy. Cuốn đầu tiên thầy nó đọc là cuốn "Góa phụ". Đọc được độ mươi trang đầu, thầy nó đùng đùng nổi giận vác roi mây ra cho Sao một trận no đòn. Rồi ông đốt sách, cấm Sao không được đọc những thứ tiểu thuyết hư hỏng này.

    Nhưng cấm làm sao được. Sao bán trộm thóc lấy tiền mua sách. Cũng có khi xin được từ bà chị họ. U cái Sao một đằng khuyên con, một đằng che giấu cho Sao. Mãi chả khuyên được, bà đâm chán. Rồi mặc. Và hôm nay, thầy cái Sao lại lục tiểu thuyết ra đốt. Khổ thân nó quá.

    Nèo về đến nhà, U nèo đã ngồi sẵn bậu cửa phe phẩy quạt dửng dưng.

    - U giả giầu cau người ta rồi đấy. Mày làm u chả còn cái lỗ nẻ nào mà dấp mặt vào. Đã nhận nhời thì người ta mới dẫn giầu cau sang. Bây giờ lại đem giả thì còn ra thể thống gì? Nhà người ta chất đầy cót chữ, chứ chẳng danh giá cũng còn cái sĩ diện tổ tông. Mày làm thế là bẽ mặt người ta.

    - Ai bảo u nhận nhời? Người ta hỏi cưới tôi chứ hỏi cưới u đâu mà u nhận nhời?

    - Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy. Chứ thầy cô mà còn thì đã chả nên nhẽ. Hứ hừ. Thôi cô đi ngâm cho tôi ít đỗ xanh, sáng sớm mai làm cái lễ rồi đưa tôi lên chùa.

    U Nèo đứng dậy phủi đít quay vào nhà. Thoát được họa lấy chồng, Nèo nhẹ bẫng lòng, mặt mày hớn hở, tênh tênh vác gầu sòng đi gác ở đầu sối.

    Sáng hôm sau, Nèo dậy từ khi gà mới gáy tiếng thứ hai. Lịch kịch thổi xôi, làm oản, vài thứ hoa quả, hương giấy xếp gọn cả trong chiếc làn. Trời nhờ nhờ sáng, Nèo xách làn theo u.

    Chùa. Cách làng Đọt tới sáu làng khác, bốn quãng đồng xa. Một ngôi chùa cũ kỹ tọa trên bãi rộng um tùm cây cối giữa mênh mông lúa. Một năm chừng ba bốn bận u Nèo đi lễ. Hai cái rằm tháng giêng, tháng bảy thì chả có năm nào bỏ. Khỏe đi đã đành mà phải khi ốm đau u Nèo cũng cố công đi.

    Nắng oi bức, mồ hôi đầm trên vai áo ướt. Trời chẳng phẩy lấy đôi ba chút gió dù đang ở giữa đồng. Mỏi cẳng cũng chạm tới cổng chùa. Rằm. Người ta nô nức đi lễ. Khói mù mịt, của hương, của giấy tiền vàng mã đốt cháy bùng bùng góc sân làm cho không khí oi bức thêm phần ngột ngạt. Hai u con vào gian chính giữa bày lễ thắp nhang.

    Gian chính giữa, phật Quan âm dửng dưng nhắm mắt để tay trước ngực ngồi im trên đài hoa sen. Chuối, nhãn, xôi, oản bày cả một đống xanh đỏ vàng trước mặt. Bát hương mù mịt khói. Cứ người lui ra lại có kẻ chen chân vào cắm. U Nèo đặt thêm ít tiền lẻ lên ban thờ rồi kéo Nèo quỳ xuống. Nèo quỳ gối, chắp tay nhưng chỉ nhìn. Hết nhìn ban thờ lại ngó nghiêng lùng quanh dòm thiên hạ. U Nèo nhắm tịt hai mắt, lầm bầm khấn, chốc chốc lại bổ nhoài người ra nền đất, miệng suýt xoa thành tiếng nghe rõ mồm một.

    Cẳng đã tê dại, Nẽo nhăn nhó đợi u. U Nèo khấn dai lắm, chứ chẳng như người ta ào ào một tí rồi đứng dậy. U Nèo khấn giời khấn phật gì không biết, cứ phải mỏi nhừ đầu gối mới xong. Nèo định bụng đứng lên thì có bàn tay vỗ đánh phạch một cái vào vai.

    - Nèo! Mày cũng theo u mày đi lễ hả? Đến đây lâu chưa?

    Con Đoạch. Đích thị là Quách Thị Đoạch. Nèo nhăn nhở mừng:

    - Ờ! Mày cũng đi lễ hả?

    - Chúng mày! Ơ! Mấy con điên. Chuyện giời bể gì thì ra ngoài sân. Lặng yêm cho tao khấn. Mấy con điên. Đứng giữa cửa chùa hơ hớ cười với nhau là ra làm sao? Đi.

    U Nèo bực tức đứng dậy mắng. Khắp lùng quanh người ta giương mắt nhìn Nèo và Đoạch. Ngượng quá. Đoạch gật đầu chào rồi kéo tay Nèo ra ngoài sân. U Nèo lại quỳ xụp xuống xuýt xoa khấn vái.

    Trả lờiXóa
  2. Hay quá
    Cách hành văn nầy đạt tới tầm : Nguyễn Tuân .
    Chí tiếc không biết mặt tác giả để chào một câu .
    Đọc xong cảm thấy văn của mình chưa thể qua lớp một .
    Cảm ơn . Vì qua đây học được nhiều điều .
    Kính:
    Trần Văn Huy

    Trả lờiXóa
  3. Bạn nói quá rồi. Tự thấy trình của mình vẫn còn non kém lắm.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com