Thứ Tư, 11 tháng 2, 2009

Cưỡi người - Phần 3

Quách Thị Đoạch, một trong bốn "cô Kiều ế" của làng Đọt. Thiên hạ đặt "Kiều ế" cho Đoạch, Nèo, Sao, Xuân. Đầu tiên từ miệng bà Tùy xén. Ế hàng ngồi chuyện tầm phơ giữa chợ. Đâm cả chợ nó gọi vậy. Rồi cả làng Đọt cũng mỉa mai theo.

9 nhận xét:

  1. Đoạch mồ côi u năm mười sáu tuổi. Sang hăm mốt thì mồ côi nốt thầy. Đoạch có dáng người cao lớn, khuôn mặt vuông vức, nom cứ như điền ông. Sau ngày thầy nó mất, nó ở chung với vợ chồng anh giai. Em chồng chị dâu, chả biết có tị nạnh nhau miếng ăn mà cứ vài ba hôm lại cãi nhau như mổ bò. Không đặng, anh giai Đoạch đành dựng cho Đoạch một căn nhà trên khu vườn cũ. Đoạch cắn gấu áo thui thủi ra ở riêng.

    Đoạch hơn Nèo hai tuổi. Mày tao chí tớ tuốt. Sống một mình, nó rắn rỏi, cứng cáp lắm. Là con gái nhưng lúc nào cũng ăn to nói lớn, việc nặng việc nhẹ, việc điền ông, việc điền bà, Đoạch làm ráo. Khuôn mặt vuông chữ điền, miệng rộng, cặp mắt sáng. Giá u nó sinh nó thành giai thì đẹp. Nếu Đoạch là điền ông, Nèo quyết đem cả ruột gan mà phải lòng nó cho rồi.

    Đoạch ưỡn cong ngón trỏ chí thẳng vào chán Nèo:

    - Con dở. Có người hỏi sao còn không lấy. Gớm! Ảnh ôi. Già kén kẹn hom.

    - Ơ hay! Tao lấy chồng chứ đếch thèm đi ở đợ. Mày chẳng lạ. Phải mày chứ mày chả giãy đùng đùng ấy à?

    - Giãy là giãy thế nào? Nó mang lễ sang nhà tao, tao xách hòm theo ngay. Mẹ chồng gớm, tao trị mẹ chồng. Trị luôn cả thằng chồng.

    - Hí...hí...hí

    Nèo cầm nón che miệng cười. Bà Dẹo phải có con dâu như Đoạch mới được. Đoạch tiếp:

    - Nó mà dẫn giầu cau sang nhà tao thì đừng có mà tiếc!

    - Hứ! Chả thiết. Nó hỏi cưới mày hay cái Sao cũng được. Tao chả thèm tiếc. À này! Thầy cái Sao lại vừa đốt truyện của nó.

    - Chết chửa? Suốt ngày cắm mặt vào truyện. Cuốn đó hay không mày?

    - Hay. Cuốn "Một anh già và ba con đĩ". Hay lắm! Toàn truyện vậy bảo sao thầy nó không đốt.

    - Các cụ nhà mình cổ hủ.

    - Vâng! Thì là chúng tôi cổ hủ. Không cổ hủ để các anh, các chị cưỡi lên đầu, ngồi lên cổ à? Rồi thành hư.

    U Nèo cầm xấp giấy tiền đứng chềnh ễnh sau lưng lúc nào mà hai đứa chả hay. Nèo quay lại, bà dúi vào tay ả xấp giấy đỏ vàng lòe loẹt.

    - Hóa đi cho tôi.

    Nèo đốt vàng mã. Ngọn lửa bùng bùng cháy. Cái nóng và khói đốt rực mắt Nèo, mặt ả đỏ bừng như vừa nốc được hợm rượu. Mà rượu thật. U Nèo chạy lùng quanh đám lửa cầm chén rót rượu vào. Vừa rót bà vừa lẩm nhẩm khấn trong miệng. Đoạch cũng vớ đâu được chiếc que cầm khời khời đám cháy.

    Đốt xong xấp giấy tiền, u Nèo tất tưởi vào dọn lễ. Nèo kéo tay Đoạch ra một góc xì xào:

    - Này! Tao nhờ mày cái này.

    Nèo ghét sát tai Đoạch mà rầm rì. Đoạn u Nèo xách làn bước ra khỏi cửa gọi:

    - Ra đỡ u. Về thôi.

    ***

    Trời đổ tiết sang tháng tám. Đã cái heo may kéo lọn tóc phất phơ, đong đưa những bông lúa trĩu vàng. Chiều tàn, nhờn nhợt sương mỏng buông. Nghiêng cả hoàng hôn rực đỏ phía xa xa cánh đồng. Con sông dập dềnh sóng, nước ngầu đục vùng vẫy quẫy tấm thân Nèo. Ả bì bũm lội, ngồi bệt trên đất bùn, thi thoảng khua tay trong nước đánh sóng uồm uỗm. Rồi thân người trườn đi, cơ thể nhoài tay kéo cái xoong bồng bềnh trôi theo. Đoạch cách đó không xa, bỗng bật đứng dậy, nước tòng tòng nhỏ xuống.

    - Về thôi mày ơi. Tối rồi. Về tắm rửa ăn cơm rồi còn...

    - Ừ. Nhà mày bao giờ cắt. Tao thấy cái mảng đồng Bốn chín rồi đấy.

    - Tao ít ruộng, cứ thư thả. Mày gặt thì tao sang gặt cho.

    - Ừ.

    Lênh khênh hai kẻ leo lên bờ. Để bóng hoàng hôn đổ nghiêng thân người kéo bổ nhoài ra sườn đê thườn thượt. Nèo cắp xoong ngang hông dẫm chân lên rệ cỏ mà đi. Đoạch nhả đùm cá khỏi miệng ngậm rồi cầm trên tay. Được mớ đầy, hai đứa dắt nhau đi về. Trời đương nhá nhem buông.

    Tối. Mịt mùng tối. Gió mạnh hơn phần phật những tàu lá chuối sau vườn. Lúa rào rạt hát, lùa mùi gạo mới vào làng. Bầy trẻ học bài oang oang, những ánh sáng leo lét hắt ra con đường om tối. Một ông lão đạp xe. Tiếng lọc cọc, lạch cạch vang lên trên quãng đường vắng. Khắp lùng quanh im lìm.

    Bỗng. Lù lù. Một bóng đen. Hai bóng đen. Ba bóng đen rồi bốn cái bóng đen. Tất cả lao tới từ phía trước. Lão hoảng hốt la:

    - Ai đó! Có tránh ra không nào. Tránh ra nào. Ơ!

    Hai cái bóng chộp ghi-đông xe, bốn cánh tay nắm chặt lấy tay lão kéo xuống. Xe rời người, ngã bổ nhào đánh xoảng một cái nằm chềnh ềnh ra giữa đường. Lão chưa kịp hoàn hồn. Cả hai tay đã bị bẻ ngoặt ra đằng sau chói chặt bằng thứ dây thừng bện đay già phơi héo. Một cái bao tải chùm lên ngột ngạt. Nắm rẻ rách tanh lờm cuộn tròn lèn chặt miệng. Lão ú uớ kêu cứu. Hai chân đương thả sức giãy đạp rồi cũng bị chói chặt. Lão như con lợn vừa bị bắt ra khỏi chuồng chưa kịp la toáng lên ầm ĩ thì cả bốn cái bóng đã hì hụi khiêng lão lẳng vào đống rơm. Rồi những ôm rơm to trùm lên. Xe đạp nhào đánh ùm xuống con mương gần đó, nước tung tóe bắn lên mặt đường.

    Hôm sau, tờ mờ sáng, bà Tùy đi chợ. Bà Tùy hàng xén, buổi chợ nào cũng duỗi cẳng ngồi bệt ở chợ. Sáng nay hệt như những phiên chợ trước, nón khoác quai ngang khuỷu tay vung vẩy, thúng đội trên đầu, bà Tùy đi họp chợ.

    - Ứ...ú...uớ...ú...ứ.

    Đống rơm cạnh đường lù lù phát ra những tiếng ú ứ. Bà Tùy dừng bước, trừng mắt nhìn chờ đợi. Không thấy gì. Đang định nhấc chân đi tiếp thì những cọng rơm loạt soạt động đậy. Bà réo giọng lanh lảnh:

    - Ai thế hử? Ai thế?

    Không có tiếng đáp lại. Đống rơm im lặng rồi lại khẽ động đậy.

    - Này! Tiên sư bố con cái nhà nào? Định trêu bà hử? Bà đánh cho què cẳng bây giờ. Đứa nào?

    Vẫn im lặng. Rồi cả lùm rơm lại động đậy, rung rinh trong tờ mờ sáng. Bà Tùy đắn đo. Nhìn quanh, cũng chẳng có chiếc gậy hay đòn gánh để mà chọc vào. Bà yêm lặng nhòm. Những cọng rơm động đậy. Cả loạt tiếng ú ứ vang lên. Bà thảng thốt kêu giời:

    - Ối giời ôi!

    Cái thúng bỏ khỏi đầu đặt xuống đất. Bà tất tả chạy, vừa chạy, bà vừa la toáng:

    - Ối làng nước ơi! Cứu tôi với! Ối làng nước làng ơi!

    Những nhà gần đó nháo nhác chạy ra. Đường vắng tanh, chỉ mỗi bà Tùy hớt hải. Cái nón lộc cộc, đôi dép loẹt quoẹt. Thấy người, bà dừng lại hổn hển thở:

    - Ối...giời ơi! Cứu...tôi với. Có ma.

    Ông Thềnh bước đến trước mặt trừng mắt hỏi:

    - Ma nào? Ở đâu?

    Bà Tùy cúi gập người xuống, tay giữ ngực, tay chỉ ra đống rơm cách đó không xa:

    - Đó. Ở đó. Nó trêu tôi. Ối giời ơi!

    Vài ba người kéo nhau tiến lại đống rơm. Không thấy gì, im lặng. Rồi, lại loạt xoạt. Anh Tới cười xòa:

    - Chó nhà ai rúc vào đống rơm bà lại tưởng ma. Ối dào!

    Đông người, bà Tùy đã bớt chút sợ sệt, mon lại chỗ dăm bảy đang túm tụm. Bà thanh minh:

    - Không. Tôi nghe rõ ràng hai lần nó ứ ừ gì trong đó. Tôi có nghễnh ngãng như ông Trác đâu mà bảo nghe lầm. Cứ đợi một lát rồi thể nào nó cũng ứ ừ. Mà có khi nó biến đi rồi cũng chừng.

    - Ú...ứ.

    Lại một loạt tiếng kêu nữa phát ra từ đống rơm đang sột soạt. Ai nấy cũng tròn mắt kinh hãi. Ông Thềnh quát lên:

    - Ai? Ai thì đi ra mau không tôi ném gạch vào bây giờ.

    Im lặng. Ông Thềnh vớ ngay cục gạch gần đó ném đánh phịch vào đống rơm.

    - Ú...ú...hứ...hú...

    Ông Thềnh lao thẳng vào, tay liến thoắng cào rơm phủ kín bên ngoài. Trơ một chiếc bao tải. Hai chân người bị chói chặt thò ra. Bao tải cố động đậy vang lên những tiếng hú ú. Ba bốn người xông vào đỡ đứng dậy. Những sợi dây được tháo, ai nấy cùng sững sờ.

    - Ối dào! Thầy Lác. Sao lại tội tình ra thế này hử thầy?

    Bà Tùy đã hoàn hồn xoắn xuýt hỏi. Người ta túm tụm lại. Khi mớ rẻ rách được rút ra khỏi miệng, lão Lác lộ nguyên hàm răng vàng xỉn nhớn nhác kêu:

    - Cái xe. Cái xe của tôi đâu? Mả cha nhà chúng nó, con cái nhà nào?

    Lão chạy ra mé mương. Nước ngàu đục phẳng lặng, chỉ nhô lên mỗi một mỏm ghi-đông.

    Trả lờiXóa
  2. Hi truyện này hay đấy anh Thuận.Có nhiều tình tiết hấp dẫn hơn và yếu tố hài hước lôi cuốn.
    Nhưng không biết yếu tố từ địa phương có ảnh hưởng tới người đọc nhiều không tuy rằng nó mang lại cho truyện tính đặc thù của nông thôn Bắc bộ. Nhưng nếu người dọc từ những vùng khác không biết có thể hiểu hết ý nghĩa hay không?

    Trả lờiXóa
  3. Yếu tố địa phương buộc phải có trong truyện vì nó là chất liệu chính tạo nên "hương vị" cửa cưỡi người.

    Anh cũng hy vọng yếu tố này không làm cản trở việc "Cưỡi người" tiếp cận với độc giả những vùng khác.

    Theo dự định, phần một sẽ rất nhẹ nhàng, cốt truyện đầy kịch tính sẽ nằm ở phần 2 trở đi.

    Truyện chưa được chỉnh chu cho lắm. Hy vọng phong vị hài hước nhẹ sẽ làm điểm hấp dẫn chính của truyện.

    Trả lờiXóa
  4. Em cũng nghĩ thế, nhưng chỉ sợ vị "hơi đậm" mà trở nên "gắt" thôi. :))
    Anh viết thế này cũng rất hay rồi. Cô Nèo chắc sẽ có chửa đây ???!!!

    Trả lờiXóa
  5. Sao em biết "cô Nèo sẽ có chửa"?

    Về đề tài nông thôn, người Việt mình viết rất nhiều, đặc biệt là cái hoàn cảnh "chửa hoang" rồi những xung đột làng xã, họ hàng. Dù phải chọn đề tài này nhưng anh không muốn lặp lại những hình ảnh đó. Nhưng theo ý đồ sắp xếp trong truyện thì vẫn có hình ảnh "chửa hoang". Không biết anh đủ khả năng lèo lái để hình ảnh đó không bị lặp lại hoặc nhàm hay không nữa?

    Về "phong vị" bắc bộ, anh sẽ cố gắng điều chỉnh để không còn cảm giác đậm hơn. Tuy nhiên, qua "Cưỡi người" anh muốn lưu trữ lại những gì mà bây giờ khó lòng tìm lại. Đó là cái "vị" bắc xưa.

    Trả lờiXóa
  6. Ồ chỉ là cảm giác sau khi xem xong 3 phần của truyện sẽ có tình huống đó. Em cũng định viết một truyện về hình tượng một cô gái bán hoa nhưng dạo này thời gian cũng eo hẹp nên không có lúc nào ngồi lại viết cả. Em cũng tập tành viết lách thế thôi. Cứ cảm giác mình già hơn so với bạn bè cùng trang lứa.

    Trả lờiXóa
  7. Trong "Cưỡi người" phương ngữ sử dụng cũng không nhiều. Phần lớn các từ "lạ" đều là các từ cổ mà bây giờ ít dùng. Nếu như em có cảm giác gắt thì chứng tỏ một điều là anh sử dụng từ không được tốt. Chắc phải cải thiện lại.

    Hình như mới có một cuốn mới viết về gái bán hoa là "Phố đèn đỏ" thì phải. Đề tài này cũng nhiều người viết. Khi nào viết thì nhớ share nhé. Sao em không thử các đề tài như kinh dị hay viễn tưởng nhỉ?

    Trả lờiXóa
  8. Cũng có thể do em sống trong Nam nên cảm giác khác đi một chút. Ví dụ như lâu lâu em sử dụng từ ngữ ngoài Bắc hay dùng thì nhiều từ người trong này không biết, hoặc không hiểu nổi ý nghĩa của nó.
    Đó chỉ là nhận xét của cá nhân em thôi, có thể cách dùng từ của anh lại tạo sự độc đáo, điểm nhấn cho tác phẩm.
    Cám ơn anh đã gợi ý, để em suy nghĩ thử xem. Em vừa nói điều anh nói với bạn của em thì bạn ấy nói :" ông già lại chuẩn bị bước vào cõi mộng ảo của tâm hồn đấy sao" ^_^

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com