Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2009

Cưỡi người - Phần 4

Nhạt màu nắng, thu ngả vàng những thửa ruộng mượt óng mênh mang. Lúa nặng hạt cúi đầu, gió đong đẩy vài bông lép phất phơ đưa. Nèo dạng chân cúi, xoèn xoẹt cắt. Tiếng liềm ngọt liếm những cọng rơm tươi đẫm ướt sương đêm gieo nơi vành tai.

5 nhận xét:

  1. - Lúa đẹp quá! Con Nèo giỏi chăm. Bông nào ra bông nấy!

    Đoạch xếp từng lượm vào quang gánh. Mặt ả đầm đìa mồ hôi, cái khăn quàng qua vai thi thoảng đưa lên lau trán. Xuân ngẩng mặt tiếp lời:

    - Chăm thì có nó. Lười có cái Sao. Suốt ngày ăn vụng tép ngồi xó bếp đọc truyện.

    - Có vài sào, chả chăm được thì còn trò trống gì? Lúa nhà cái Đoạch cũng đâu kém.

    Đoạch ghé vai nâng gánh nặng. Ả chéo chân bước liêu xiêu. Đôi bàn chân to, những ngón xù xì giẫm lên gốc rạ. Gốc rạ tươi chổng trơ trên mặt ruộng. Đoạch leo lên bờ, bỗng đánh thuỵch một tiếng, cả gánh lúa bổ nhào xuống mương lềnh bềnh nổi. Đoạch nằm bổ quèo nơi mép ruộng, cái nón bẹp loang lổ những lớp bùn đất. Nèo quẳng liềm, Xuân cũng cuống cuồng chạy tới:

    - Ối giời ơi! Có sao không Đoạch? Gánh in ít thôi chứ? Có sao không?

    - Mệt thì ra cắt lúa, để tao gánh bớt cho lại còn. Mày cảm hả?

    Hai đứa đỡ Đoạch dậy. Ả xõa xượi mớ tóc rối, khuôn mặt phừng phừng đỏ. Xuân đưa Đoạch lên đê, chỗ có chiếc xe bò nằm đợi xếp lúa. Để Đoạch ngồi vào đống rợp, Xuân chạy xuống vớt lúa cùng Nèo. Một tẹo, Đoạch vụt đứng dậy lao ra mé đê bóp cổ mà nôn. Ả nôn ọe, cúi gập người nhè lưỡi rặn. Nèo bỏ mặc lúa, lao lên bờ, cầm nón chạy tới đội lên đầu Đoạch. Ả đỡ Đoạch, tay vỗ vỗ vào lưng cho Đoạch dễ nôn. Ả than:

    - Cảm gió rồi cũng nên. Để tao đưa mày về cho u tao cạo gió. Đi. Về nhà tao.

    Nèo dìu Đoạch trên quãng đê tung bụi. Gió hất lên những thứ mịt mù bay từ đám cỏ gà xơ xác. Hai đứa bịt khăn vào miệng dìu nhau đi bỏ lại Xuân đang bì bõm vớt những lượm lúa cuối cùng. Trời lồng lộng cao ngó lơ.

    Tới nhà. U Nèo ngồi xổm đập ruồi trên hè. Đàn gà con lục tục gọi nhau quanh sân. Lúa chất đầy một mé, từng lượm đẫy nằm im thít chờ tuốt. Đoạch lả người nghiêng một mé đầu vào vai Nèo. Khuôn mặt lợt lạt, những cọng tóc bết mồ hôi bám quanh tô đậm nét khắc khổ thân người. Thoáng bóng, u Nèo bổ nhào ra luôn miệng:

    - Làng nước ơi làng nước, cái Đoạch nó trúng gió giời bị cảm rồi. Khổ thân con này. Ngả nó vào giường cho u. U đánh cảm. Đoạch ơi là Đoạch! Thế này thì có khổ thân không?

    Nèo để tạm Đoạch lên chõng tre. Ả dựa lưng vào tường mệt mỏi. Đã khô cặp môi, đôi mắt mềm rũ chực xụp bờ mi xuống nhắm nghiền. U Nèo bê chậu nước vào rửa chân tay, lau những vết bẩn rồi thay quần áo. Bà khòng người đỡ Đoạch nằm lên giường trong lúc Nèo bắc thang nhặt trứng gà đem đi luộc.

    Trứng gà luộc. Lột nhẵn lớp vỏ để lòng trứng trắng bóng phơi bày. Nèo bóc từng miếng bỏ vào chiếc khăn đã để sẵn sợi dây bạc cũ kỹ. Xong, u Nèo đùm lại thành một bọc đem trườn khắp thân Đoạch. Mặt, chân, tay, lưng. Ả mềm nhũn cơ thể để mặc đôi bàn tay già nua vần vò. U Nèo thì luôn miệng ra đều:

    - Giời mùa này là độc lắm. Thấy ruột gan nó nao nao thì phải về. Có người đã đành, chứ chỗ trống vắng rồi nằm vật ra đấy chứ chẳng chơi. Khổ lắm con à, một thân một mình, anh mày đã chẳng ngó ngàng, phải ốm đau thì ai nom? Chứ hẵng còn thanh niên, phải già cả như u nữa thì rồi làm thế nào?

    Một lát, Đoạch ngẩng đầu, tay bịt miệng ú ướ. Cách vài bước, Nèo biết ý lao ra hè cầm lại cái thau đặt xuống. Đoạch nôn thốc nôn tháo trong lúc u Nèo chẹp miệng nguầy nguậy lắc đầu.

    Buổi tối hôm đấy, khi đã tuốt xong hết đống lúa, hai con u Nèo mới ăn cơm. Nhét một gắp to rau muống vào mồm, u Nèo ngồm ngoàm dặn:

    - Rằng thì là đỡ, nhưng chị cũng phải sang bên ấy mà ngủ với nó đêm nay. Chứ làm gì có ai? Thầy cái Xuân thì kỹ tính, cái Sao thì u chẳng yên tâm. Chứ chả vặn to đèn thức chong chong mà đọc truyện ấy à. Rồi gần sáng nằm lăn ra ngủ khìn khịt đến tận trưa non. Mà đèn sáng, người ốm người ta nghỉ ngơi làm sao được? Chị phải sang bên đấy.

    - U chả nhắc thì tôi cũng đi.

    - Ừ. Có cái này, chả biết u có nên trình bày với chị hay không?

    - Thì là cái gì? U cứ nói toạc ra xem nào?

    - Con Đoạch có khi là có chửa rồi. U chả dám chắc trăm phần trăm, nhưng nhìn hôm nay là dăm bảy phần u cũng đoán được.

    Nèo tròn mắt. Nào thấy Đoạch tâm sự yêu đương hẹn hò gì mà chửa với đẻ? Nèo vặn:

    - U chắc chứ? Giời đất. Nó mà chửa thì chết. Chết.

    Ngưng một lát, Nèo tiếp:

    - Mà cũng chả sao, ế thì đã ế rồi, kiếm mụn con cho đỡ tủi thân.

    Nèo gục mặt xuống mâm giãi bày. U Nèo trừng mắt quát:

    - Tôi cấm chị. Cấm tiệt. Nhà này chả chứa chấp cái thói hư hỏng. Phải ở già cũng chẳng để người ta nói vào nói ra. Tôi cấm chị. Chị mà đổ đốn ra đấy là tôi quyết nhảy xuống giếng mà chết cho chị xem.

    - U thì! Nào đã có giai nào nó dòm đến tôi mà u cứ lo tầm phơ! Thôi tôi kệ u cất dọn, tôi sang nhà cái Đoạch đây.

    - Bê bát cháo đi. Định tay không vẫy gió sang nhà nó đấy à?

    - Ờ nhỉ? Tí nữa thì quên.

    U Nèo chả sai, Đoạch có chửa thật. Một tháng, chỉ thấy Đoạch nhai khế chua như ăn giầu, đi đâu cũng thủ túi áo vài quả me. Hai tháng, cái bụng đã hơi to, Nèo bóng gió hỏi thì Đoạch bảo rằng nó dạo này béo ra. Mà ăn gì để béo? Bát cơm gạo giã dối, rau cải chấm với nước cua muối. Ăn gì mà béo? Ba tháng, bụng phườn phưỡn đã chẳng còn chối vào đâu nữa. Nèo quyết tâm hỏi bằng được ai là bố đứa bé. Nhưng Đoạch chẳng nói, thà chết chứ không hé nửa nhời về cái thai trong bụng.

    Trời trở tiết sang đông. Gió thốc từng cơn gào hú ngoài đồng. Đoạch khoanh tròn chân đan áo trong nhà. Nèo cũng cố móc lấy chiếc khăn. Ả bâng quơ gợi chuyện:

    - Tao cũng tính kiếm mụn con cho đỡ tủi thân. Nhưng u tao quyết chẳng cho.

    - Con dở. Lấy chồng đàng hoàng chứ đừng có mà giống tao. Khổ, nhục lắm.

    - Ai lấy? Chứ chẳng chết già ra ấy à. Ai người ta thèm lấy?

    - Thằng Hai lác chứ ai?

    - Thôi! Chả thiết.

    - Còn kén. Con dở.

    - Kệ tao. Mà mày như thế, anh giai mày không hỏi han gì hả?

    - Chứ còn hỏi gì? Phận ai người nấy lo. Kiếm mụn con còn trông cậy lúc về già. Chứ ông ấy cấm cản để làm gì? Vừa cho tao chục trứng gà để trong vại gạo kia kìa. Nhưng chớ mà nói lung tung, kẻo đến tai bà Bồn.

    - Dở. Chuyện nhà mày tao chả tầm phơ.

    Nhắc Tào Tháo, ấy thì có ngay Tào Tháo. Bồn đứng dạng chân ngoài cổng réo cha réo mẹ. Bồn vốn cũng chỉ bằng tuổi Đoạch, làm dâu nhà Đoạch được dăm bảy năm rồi. Từ ngày thầy Đoạch mất, nổi thói đành hanh, ra đều dâu cả lên nước "dạy dỗ" em chồng. Anh giai Đoạch hiền, em gái cãi nhau với vợ chỉ dám can ngăn khuyên bảo chứ chẳng biết đường nào mà dạy cả hai. Bồn dạng chân ngoài cổng, cầm cái nón vung qua đầu trỏ thẳng vào nhà Đoạch chửi. Trời trở rét lạnh cóng mà ả chỉ mặc mỗi áo hoa mỏng với quần xa tanh. Gió thốc quần xa tanh phấp phới bay. Bồn dạng chân đứng chửi cho cạn nghĩa cạn tình:

    - Con đĩ. Con chết băm chết vằm. Mày bôi gio chát trấu vào mặt nhà này. Mày mèo mả gà đồng với đứa nào? Với thằng nào để giờ vác cái bụng về cho tổ tiên nhục. Con đĩ ranh kia. Mày đâm bờ giậu, rúc bờ rào mà chết đi cho cái nhà này khỏi nhục. Bà đi chợ, người ta cũng xì xào bẩn tai bà. Bà ra đồng, động một tí là người ta xỉ vả. "Đĩ có tông, chả ai giồng ra giống đĩ". Mày bôi gio vào mặt anh mày, vào mặt thầy u, vào mặt bà. Bà chả đem gọt đầu mày mà thả trôi sông cho rồi.

    Đoạch leo xuống phản, xỏ chân vào dép, vênh mặt lững thững đi ra. Hai tay chắp hông, ả trừng mắt thách thức. Đoạch xuống sân, nâng cánh cổng khép lại. Ra cái đều là đuổi. Đuổi Bồn.

    - A. Con đĩ kia. Mày đuổi bà hả, mày, mày...

    - Đi về. Làm cái gì ẫm ĩ lên như vậy. Đi về.

    Anh giai Đoạch cũng đã sang. Tằng tiến lại gần vợ lôi tay quát tháo.

    - Bà không về đấy. Mày còn bênh à? Tổ cha nhà chúng mày.

    Đánh đốp một cái. Tằng tát mạnh vào mặt vợ. Hắn bành xương quai hàm nghiến răng kin kít. Khuôn mặt phừng phừng giận. Tằng giật thốc lấy cánh tay chống nạnh lôi xềnh xệch Bồn đi.

    - Đi về.

    Biết chồng đã giận đến cực độ, Bồn cúi đầu đi bỏ lại phía sau cặp mắt lườm căm hận. Đoạch đứng dưới hiên nhà dõi theo. Khi anh chị đã khuất bóng, nó mới sụt sùi nước mắt. Rồi tay bịt mồm, Đoạch chạy thẳng vào giường nằm vật ra tu tu khóc.

    Đoạch chửa hoang. Cả làng Đọt biết. Khắp những làng lùng quanh cũng hay. Suốt một mùa đông, Đoạch trở thành đề tài để người ta bàn tán. Người ta già non đoán ai đã tằng tịu với Đoạch. Nhưng nào biết ai? Rồi lắm kẻ ngứa mồm lại cứ hay cạnh khóe. Hết cạnh khóe đến Đoạch lại sang cạnh khóe với Bồn. Giờ đã ăn riêng ở tây, chẳng đụng chạm, Bồn chả thiết ngó ngàng gì tới Đoạch. Nhưng vốn đanh đá, hễ cứ ai động một tí là thành cãi nhau to. Mà cãi nhau thì người ta phải moi móc cái xấu của tám đời tổ tiên nhau ra để chửi. Sẵn có Đoạch chửa hoang, tiếng là chị dâu, người ta đem Đoạch ra mà rủa Bồn. Phải sao Bồn chẳng tức. Tức quá rồi mới vác mặt đến cổng nhà Đoạch chửi. Chửi cho chừa cái thói chửa hoang.

    Trả lờiXóa
  2. Tình tiết hay đấy anh. Nhưng mà ngoài Bắc mình làm gì có me chua, nhất là ở vùng nông thôn Bắc bộ như bối cảnh trong truyện.
    "Một tháng, chỉ thấy Đoạch nhai khế chua như ăn giầu, đi đâu cũng thủ túi áo vài quả me"

    Trả lờiXóa
  3. Có chứ em, rất nhiều. Hồi nhỏ tụi anh đi học, có vài quả me cứ truyền tay nhau cắn mỗi đứa một tí. Chua kinh khủng.

    Nói thêm một chút, một trong những điều mà anh nghĩ tệ nhất là tiếp tục đưa hình ảnh chửa hoang vào trong truyện. Nó lặp lại và đã quá nhàm chán. Anh không biết có đủ khả năng để lèo lái toàn bộ chuyện để xóa đi cái bớt một số hình ảnh đã quá cũ đó không nữa.

    Chuyện chửa hoang là xảy ra với Đoạch chứ không phải với Nèo. Số phận Đoạch tác động đến tâm lý của Nèo. Điều anh đang cố gắng là làm sao để tình tiết chuyện lướt nhanh, nhiều chứ không quanh quẩn cái sự "kể khổ" của một cô gái bị chửa hoang hoặc một số phận người.

    Trả lờiXóa
  4. Hic vậy hả anh? Hồi còn ở ngoài đó suốt tuổi thơ em có thấy trái me sống tận mắt bao giờ đâu, chỉ có gói me trong Nam gửi ra nấu canh chua thôi hay thỉnh thoảng được ăn kẹo me. Thế nên cứ nghĩ là ngoài Bắc không có me.
    Thì em nghĩ, về đề tài này rồi thế nào cũng có cái chuyện chửa hoang. Cứ như là khi người ta nghĩ tới thịt chó là lại nghĩ tới củ riềng, mắm tôm (Xin lỗi anh vì so sánh hơi khập khiễng). Đó cũng là một tình tiết thú vị, một cái gì đó đặc trưng. Chỉ là nhiều quá nhì nhàm. Cảnh thì có thể diễn đạt dễ dàng hơn là việc phơi bày nội tâm nhân vật. Anh đang viết về đề tài nông thôn Bắc bộ xưa nên tình tiết đó cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com