Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2009

Cưỡi người - Phần 5

Bà Tùy sấn sổ lao về phía Bồn. Tay chồm lên mớ tóc, tay kia vung qua đầu định nhằm thẳng mặt Bồn mà bạt. Bồn chẳng vừa, thấy vậy, ả ngồi xụp xuống khiến cả năm ngón túm hẫng vào khoảng không. Bồn chồm hỗm, nắm hai cẳng bà Tùy giật mạnh một cái. Bà Tùy ngã ngửa. Liền tay, ả kéo tụt chiếc quần chun, bà Tùy lõa lồ trước bao nhiêu thiên hạ. Bồn giơ cao rồi xé đánh xoạc một cái. Đũng quần rách đoạn dài bằng cả hai gang tay.

2 nhận xét:

  1. Nèo đi bán gà. Nhập nhoạng tối hôm trước, hai u con lọ mọ đốt đèn nhốt được ba con vào bu. Sáng nay, tước cả một nắm dây chuối, Nèo trói chân rồi xếp gọn vào thúng cắp đi bán.

    Gà béo. Con nào con nấy nùng nục thịt. Thì cũng thóc gạo như người ta. Nhưng hễ giời mưa vài giọt ẩm đất u Nèo lại vác cuốc ra vườn bẩy giun cho gà ăn. Sao chẳng chả béo? Ba con được những hơn năm cân tư. Đấy còn chả dám cho ăn lo kẻo người ta bóp diều rồi ảnh ôi.

    Nèo ngồi xổm xếp gà trước mặt. Quãng cách không xa hàng xén bà Tùy. Bà Tùy duỗi cẳng vắt chéo chân chuyện với những hàng lùng quanh:

    - Bốn cô Kiều ế. Cô nào cũng ở vậy kén chồng. Miếng giầu còn chẳng dám mời nữa là làm cỗ cưới đãi làng xóm. Đùng một cái, cô nhớn nhất phườn phưỡn bụng vác quanh làng khoe. Nom ngứa hết cả hai con mắt. Phải các cụ ngày xưa có mà bắt ăn khoán vỡ mặt.

    - Thế đã biết ai dan díu chửa?

    - Nào biết ai? Mà cũng tài, chửa bao giờ nom thấy nó đi lại với điền ông con trai. Đùng một cái có chửa. Lạ thế cơ chứ?

    - Gớm! Các cụ cứ hay soi mói. Cô ấy không lấy chồng thì kiếm mụn con nuôi cũng được chứ sao?

    Mụ hàng rau bên cạnh phân bua. Bà Tùy cãi:

    - Chả soi. Chả nẹt. Không rồi làm gương cho thanh niên mới nhớn. Chứ cứ mà "cơm trước kẻng" thì loạn to, các bà nhỉ?

    - Phải đấy!

    Bà hàng vải đồng tình. Một lát rồi tiếp:

    - Nhà này cũng hai gái nhớn. Lo ngay ngáy. Mà các anh các chị ấy giờ yêu đương tự do lắm. Chứ chả có giữ ý tứ như mình ngày xưa. Ơ cô Bồn! Lâu lắm mới ghé hàng tôi xem vải?

    - Cho nhà cháu xem qua mấy tấm. Tết nhất đến nơi rồi. Quần áo cho lũ trẻ con.

    - Chứ không phải nhà chị mua vải về làm tã hả?

    Bà Tùy ngứa miệng chõ sang nói kháy Bồn. Bồn ngoắt cổ lườm. Mắt ả long sòng sọc trừng trừng nhìn bà Tùy. Ả từ từ đứng dậy, vén tay áo quá khuỷu chắp hông. Bồn chu choa:

    - Con nái già. Ăn dải khoai ngứa mồm à? Bà nhịn mày nhiều rồi nhá. Đừng tưởng già cả thì bà nể. Nể lần một, lần hai chứ bà chẳng nể. Ba bảy bận trước bà không thèm chấp. Đừng cố mà lên nước. Chuyện nhà bà thì mặc nhà bà, chứ bà chẳng nhét đầy mồm phân để nhờ mày đi khoe hộ. Bà mua vải về làm tã cho cháu bà đấy! Đợi cháu bà lót xong, mày có xin làm khăn tang đội chồng chết, con chết không thì bà cho?

    Bà Tùy giận tím người. Nhổ toẹt miếng giầu đương nhai ra khỏi miệng đỏ au cả một đám cỏ. Cặp môi rung lên căm tức, tay chỉ mặt Bồn, bà Tùy vênh váo:

    - Con ranh con. Mày láo thật. Mày láo thật. Mày dám ăn nói thế à? Đấy làng nước xem, tôi bằng ngần tuổi mẹ nó mà nó ăn nói với tôi như thế đấy! Thầy u mày không dạy được mày, hôm nay để bà dạy mày. Con ranh.

    Bà Tùy sấn sổ lao về phía Bồn. Tay chồm lên mớ tóc, tay kia vung qua đầu định nhằm thẳng mặt Bồn mà bạt. Bồn chẳng vừa, thấy vậy, ả ngồi xụp xuống khiến cả năm ngón túm hẫng vào khoảng không. Bồn chồm hỗm, nắm hai cẳng bà Tùy giật mạnh một cái. Bà Tùy ngã ngửa. Liền tay, ả kéo tụt chiếc quần chun, bà Tùy lõa lồ trước bao nhiêu thiên hạ. Bồn giơ cao rồi xé đánh xoạc một cái. Đũng quần rách đoạn dài bằng cả hai gang tay. Bà Tùy gào khóc thảm thiết:

    - Ối làng nước ơi! Con Bồn nó giết tôi rồi. Ối làng nước ơi. Con bồn nó giết tôi rồi. Giả quần cho tao. Con mất dạy kia. Ối làng nước ôi.

    Om sòm cả một góc chợ. Người ta cũng chả kịp can. Mà mấy ai dám can. Kẻ còn chần chừ, người mặc kệ. Mặc kệ hai con hổ cái cào cấu nhau. Bà Tùy thì đã sẵn người ghét nhưng Bồn cũng chẳng thiếu kẻ không ưa. Đến khi Bồn xé quần bà Tùy người ta mới vào can ngăn. Ba bốn người xua Bồn về, vài bà xúm lại nâng bà Tùy dậy. Bà Chiến nhanh tay vơ mảnh vải quấn quanh cho bà Tùy đỡ ngượng trong lúc bà này đang gào khóc chửi rủa Bồn thậm tệ. Bồn hả giận xách làn đi. Bà Tùy lao ra định quyết một trận sống chết nhưng người ta giữ chặt lại. Hôm ấy, bà Tùy nếm một trận nhục nhớ đời.

    Nèo kể lại cho Đoạch. Đoạch bò lăn ra phản cười. Cả bốn "Kiều ế" đều sẵn cái ghét bà Tùy. Không được xực cỗ cưới, bà này tức tối. Chả mỉa mai thì cũng chuyện cạnh khóe bốn cô khắp làng. Bị Bồn cho một trận bẽ mặt, cả Xuân, Đoạch, Sao, Nèo, ai cũng hả hê. Mà ở làng Đọt cũng lắm kẻ mừng thầm.

    Xuân đi trước rũ rượi cười. Ả căm bà Tùy như xúc đất đổ đi. Bà Tùy gán cho Xuân cái mác "gái đĩ". Đĩ khắp thiên hạ cũng chưa ai đĩ bằng. Khác với ba đứa còn lại, Xuân đẹp gái hơn hẳn. Đẹp nhất làng, nhất xã mà phải gọi là nhất cái vùng này. Nước da Xuân trắng như hoa bưởi, tóc đen như vải xa tanh Nam Định mới duộm. Xuân dong dỏng cao, khúc nào ra khúc nấy. Hoa thơm thì lắm bướm vờn còn gái đẹp thì bao nhiêu giai nó dập dờn à ơi. Xuân chả thiết yêu, nhưng tối nào giai cũng bu cả bầy ngoài cổng. Rồi còn lại xộc thẳng vào nhà ngồi chơi. Chả nhẽ cầm chổi cọ đuổi. Báu bở gì? Thầy Xuân tốn cả dăm bảy ấm chè mạn. Khổ thế mà thiên hạ lời ra tiếng vào là con Xuân nó lẳng lơ. Ai đâu xa? Bà Tùy hàng xén gọi rồi cả làng Đọt cùng đàm tiếu.

    Nèo giục:

    - Con dở. Có về rấn lên không người ta đợi. Cười nãy giờ còn chửa chán? Đứt ruột đấy!

    - Kệ! Nghe mày kể chuyện mụ Tùy mà tao buồn cười quá. Đáng đời. Chỉ vì mụ mà thầy tao cấm cổng lũ con giai đến nhà tao. Rồi cấm tao chơi bời buổi tối. Đáng đời mụ.

    - Người ta già cả, mày một câu mụ, hai câu mụ là ra làm sao? Phải u tao có mà thủng màng nhĩ vì nghe chửi. Cái tội xấc xược.

    - Gọi bằng mụ hẵng còn tử tế chán. Thôi về cơm nước không các anh ấy cứ chờ.

    Thầy Xuân về Quảng Hóa. Hôm nay có hai anh bộ đội đến chơi nhà Xuân. Nghe đâu công tác cùng đơn vị với em giai Xuân. Trước đến chơi nhà, sau dòm mặt Xuân. Thằng em giai sợ chị ế chồng nên cứ hay mai mối. Chả nhẽ lại một mình tiếp giai, Xuân gọi Nèo sang cơm nước cùng.

    - Thế thằng Tùng nó không về cùng à?

    - Nó bận công tác. Anh Hòa bảo thế chứ tao chả biết.

    Hai đứa cũng vừa chạm cổng. Cái sân gạch nằm tím tái trong giá rét co mình xô những đám lá khô xào xạc. Trong nhà nghi ngút khói thuốc lào. Hai điền ông ngồi vắt chân chữ ngũ chuyện luyên thuyên, nom cũng đã gần ba mươi, dáng dấp rắn rỏi, phong trần.

    Nèo bước qua bậu cửa, cúi gầm mặt cắn móng tay lý nhí chào:

    - Em chào hai anh.

    Xuân đỡ lời:

    - Nèo. Bạn em. Sang đây giúp em cơm nước rồi chuyện trò với các anh cho vui.

    Thồng xã giao cất tiếng, Hòa đùa:

    - Gái làng Đọt dịu dàng lắm duyên. Đúng là đất lành.

    Xuân cười:

    - Hớ hớ hớ. Chứ chả biết đất dữ hay đất lành mà giờ vẫn chửa có chim nào đậu. Gái nhớn, gái bé còn cả một đống chửa xuất được đi đâu đấy anh ạ!

    - Xuân.

    Nèo nhăn mặt kéo tay áo nhắc Xuân. Đang cười lớn, Xuân ngậm miệng nhận ra câu đùa vô duyên. Ả cầm tay Nèo rồi quay sang bảo Thồng và Hòa:

    - Hai anh cứ nghỉ ngơi, em và Nèo đi chuẩn bị cơm nước.

    - Vâng. Cô cứ để chúng tôi tự nhiên.

    Thồng đáp. Hòa nhanh miệng:

    - Để anh phụ một tay.

    - Bộ đội các anh chắc phải khéo lắm. Nhưng đường xá xa xôi, anh cứ ngồi nghỉ. Hai đứa em chỉ nhoắng một cái là xong!

    Nèo cất tiếng đáp lại. Nhưng Hòa cứ nhất quyết phụ giúp Nèo và Xuân, bỏ mặc Thồng ngồi một mình trong nhà.

    Gần trưa, Nèo từ nhà Xuân sang nhà Đoạch. Ngắt một chiếc lá khoai ngứa đậy bát ngô cầm tay, ả thủng thẳng đi. Khăn choàng mỏ quạ, áo bông kín người, Nèo loẹt quẹt dép đánh mông trên đường. Ả tủm tỉm cười, thấy mến anh Hòa quá. Người đâu mà tế nhị, khéo tay lại hay vui vẻ. Chẳng bù cho Thồng, cứ xã giao, câu lệ. Anh Hòa mến Xuân. Nèo vụng trộm vài cái liếc thì mười mươi rõ. Mừng cho Xuân quá, vớ được chồng như vậy chẳng uổng một đời hoa. Người đâu mà lắm duyên.

    Đoạch dạng chân ngồi giữa nhà. Ôm cả một nồi khoai luộc, bát canh cải và tí nước cáy. Nèo vào cửa làm một tràng liên thanh:

    - Ối giời ơi là giời. Mày có chửa mà ăn uống thế thì đẻ đái làm sao được. Gì thì gì cũng phải có tí cơm gạo lót dạ chứ. Mày chả lo cho mày thì cũng phải lo cho đứa bé. Giời ơi là giời. Đây, mấy miếng thịt gà tao mang từ nhà cái Xuân. Thổi bát gạo mà ăn.

    - Để đấy tối tao ăn. Gì mà bù lu bù loa lên thế. Ngồi xuống ăn với tao.

    - Không. Tao về nhà cái Xuân. Người ta đang đợi.

    - Gớm. Giai có khác. Về đi.

    Nèo le te về. Trời mẩn gió. Cơn lạnh thốc lên chiếc khăn đội đầu phần phật bay. Tới cổng, u Nèo đã dúm dó đứng hóng. Vừa thấy Nèo, bà cất tiếng chu choa:

    - Trưa lòi rồi mày còn đi đâu? Chả vác cái mặt về mà ăn cơm còn để con già này đi tìm. Chơi bời thì nó cũng một vừa hai phải thôi chứ. Cứ đàn đúm rồi khối ra đấy mà đổ vào mồm. Đi về.

    Trả lờiXóa
  2. Đúng là kiểu chửi của gái xứ Bắc, bó tay !

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com