Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

Cưỡi người - Phần 6

Nèo ể oải cào trên mặt ruộng, từng đám rêu nhớt bám quanh gốc lúa xen những cỏ lăn lún phún. Lúa mởn xanh cái vẻ đẫy phân chuồng mượt mà. Mênh mông đồng, nhấp nhô những nón trắng cúi chốc chốc ngẩng người ưỡn ngực ngắm giời mây. Giời xầm xì, cơn mưa phùn đêm qua ngấm nát nhoét con đường đất dẫn vào làng. Bảy sào ruộng, Nèo cào đến hai lượt mà vẫn lắm cỏ lăn, thài lài, rau lác. Chẳng mấy chốc lại đòng đòng, giỗ rồi cúi gục bông mà chín. Năm tháng cứ vèo trôi đánh cướp dần thanh xuân thời con gái. Có lẽ Nèo phải ở vậy mà nuôi u.

1 nhận xét:

  1. Xuân và Hòa cũng vừa từ trong chạy ra. Nèo ngượng chín người, cúi gằm mặt lẩm bẩm mắng u nhưng không thành tiếng. Xuân đỡ lời:

    - Nhà con có khách, nhờ nó sang giúp mà quên chẳng xin phép bu một câu. Bu bỏ quá cho con.

    - Các anh các chị giỏi rồi. Chẳng coi ai ra cái gì sất. Nhà thì phải có nóc chứ. Đi đâu thì cũng phải một nhời xin phép u. Còn cô nữa đấy. Vắng chủ mọc đuôi tôm. Con Nèo, đi về.

    - Ấy! Bác và Nèo vào nhà xơi cơm với chúng cháu.

    Hòa mời, Xuân cũng nhanh miệng:

    - Cơm nước đã xong, bu và Nèo ở lại ăn với chúng con. Đằng nào thì cũng trưa rồi. Nhà con chứ ai đâu xa.

    - Anh chị cứ tự nhiên. U con tôi xin phép.

    U Nèo giật thốc cánh tay xồng xộc kéo Nèo về. Chả phải đi à, chứ ngượng với anh Hòa quá. U Nèo bù lu bu loa lên. Về đến nhà, Nèo quyết phải mắng u một trận tơi bời mới được.

    - Đàn đúm. Rồi thành hư hỏng. Chơi với con Xuân là tao đã không bằng lòng. Giai gái.

    U Nèo hổn hển trách. Hai cẳng díu vào nhau mà bước. Nèo theo sau, đỏ hoe mắt sụt sùi khóc:

    - Con người ta thì có bạn có bè. Cũng phải chơi bời rồi mới có người để ý. U giữ tôi để làm của nợ à. U giục tôi lấy chồng mà u còn làm thế thì ra làm sao?

    - Gớm! Chơi đoàng hoàng thì tôi chả cấm. Người nhớn không có nhà, kéo nhau một bọn làm cơm tiếp giai. Nom đẹp mặt nhỉ. Cả cái làng này người ta chưa mù, chưa điếc hết. May mà có bà Tùy.

    - Tổ cha nhà bà Tùy. Người ta thì làm sao? Giai gái nào? Bộ đội công tác cùng đơn vị em trai cái Xuân đến thăm nhà. U đổ thừa thế mà u nghe được?

    - Ơ! Thế ra bộ đội. Ơ hay! Đấy tôi cho phép chị. Đến mà giúp cái Xuân tiếp khách.

    - Thôi. Tôi chả thiết. U làm thế tôi còn mặt mũi nào mà sang nữa. Hu hu hu....

    Nèo tháo khăn bịp miệng tu tu khóc. Ả đánh khuỷu tay đong đưa chạy một mạch về thẳng nhà. U Nèo châng hẩng, đứng tẽn tò đằng sau nom theo.


    Buổi chiều hôm ấy, Nèo rửa dưa trên sân. Cái thau đổ đầy nước sóng sánh trào cả ra ngoài. Từng cọng dưa phơi héo dìm trong nước. Ả thoan thoắt tỉa, thoăn thoắt rửa rồi xếp đầy vào một chiếc rổ to. U Nèo từ ngoài cổng hớt hải chạy vào léo nhéo:

    - Chị sang ngay nhà cái Sao. Thầy nó... thầy nó...

    Tay giữ ngực, u Nèo hổn hển thở. Thì chắc lại chuyện thầy nó đốt tiểu thuyết. Chuyện như cơm bữa chứ có cái gì đâu? Ả ngẩng mặt hóng, u Nèo nhả câu giật cục trình bày:

    - Cắt tóc cái Sao... Đang om xòm lên kia kìa... Sang ngay chứ không ông ấy giết nó... Gọi cả con Xuân nữa.

    Nèo bỏ dưa cuống cuồng. Tuột mất đôi dép, ả chân trần cóng buốt chạy đi. Sang đến nơi, Sao rúm vào góc bếp, mái tóc nham nhở bù xù. Sao ngồi sướt mước khóc, nước mắt chảy thành dòng trên gò má hốc hác. Cái chai sành vỡ tung tóe những mảnh trên hè. Dưới nền bếp, từng trang sách nhàu nhĩ rách nát vương vãi. Sao rúm mình trong góc rơm. Ả ngồi xổm, hai cánh tay thủ vào bụng. Trên nhà, u Sao nằm vật trong giường khóc than:

    - Ối giời ơi là giời! Sao khổ thế nào hả con? Sao nhục nhã thế này hở con? Ông không thương nó thì ông giết nó đi. Tôi khấn giời cầu phật mới được có mỗi mụn con gái chấy rận. Nó đã chẳng may mắn chồng con như người ta. Ông không thương nó thì thôi. Ông hành hạ nó như thế à? Ông giết nó đi. Ông giết nó đi. Giời ơi là giời. Con ơi là con? Sao khổ thế này? Hư hư....

    - Con hư tại mẹ. Bà chiều nó. Gái nhớn suốt ngày rúc xó bếp đọc bậy đọc bạ? Ông đốt hết. Ông giết. Ông cạo trọc đầu mày. Đừng có mà chọc giận ông.

    Thầy Sao đứng bật dậy xô cái ghế đẩu ngã chổng chơ. Ông hùng hục bỏ ra ngoài. Tóc Sao đã bị cắt nham nhở. Những mớ đen rối tung vứt đầy quanh nền bếp. Nèo chạy lại ôm lấy Sao để nó gục đầu vào vai mà khóc. Ả vuốt lại nếp tóc rồi kéo nó đứng dậy giục:

    - Đi. Sang nhà tao.

    Vừa lúc đấy, Xuân và Đoạch cũng tới. Ba đứa dìu nhau đi trong lúc hàng xóm lấm lém nhìn. Người chẹp miệng thông cảm, người bĩu môi đáng đời.

    Chuyện Sao bị thầy nó cắt tóc chả hiểu vào miệng ai lại biến thành chuyện Sao tằng tịu với anh bán sách trên thị xã. Bà Tùy duỗi cẳng giữa chợ hót:

    - Nghe đâu cả năm nay rồi. Yêu đương bậy bạ với nhau, có thai nhưng bị sẩy, mẹ con giấu giếm thế nào mà lại để ông ấy biết được. Đúng là hư hỏng. Rồi đấy các bà xem, cả bốn Kiều ế chả lần lượt mà đổ đốn ra ấy à.

    - Thế sao không bắt cái thằng đấy nó cưới. Lại đi cắt tóc con mình.

    - Cưới gì? Một vợ ba con rồi. Vợ nó lại ngồi yêm mà chịu à? Mà cũng chả dám cho con cái Sao đi làm lẽ. Thách giời.

    Bà Tùy phân bua. Những hàng lùng quanh gật đầu ra đều có lý. Từ ngày Sao cắt tóc, nó ở dịt trong nhà chả dám ló mặt đi đến đâu. Lúc ra đồng hay sang nhà Nèo, nó chùm kín cái khăn đen đội nón cúi đầu đi. Cũng từ hôm đó, Sao chẳng dám lên thị xã mua sách. Cứ ăn chực nằm chờ anh Toàn đưa thư ở bưu điện mua hộ mang về. Phải giấu tiểu thuyết ở nhà Đoạch. Lúc thảnh thơi thì dấm dúi đọc.

    Ba tháng nữa trôi qua, Xuân yêu anh Hòa thật. Hai người công khai qua lại. Gia đình anh Hòa cũng đã sang nói chuyện xin phép với thầy Xuân. Chuyện cưới hỏi chỉ nay mai thôi. Nèo mừng cho nó quá, thế là sắp sửa lại có đứa cắp nón theo chồng. Nèo man mác buồn, đành rằng mừng cho bạn nhưng cũng tủi thân và sẽ nhớ nó. Bốn đứa chấy rận nay chỉ còn ba. Nhà anh Hòa mãi tận An Bình, cách làng Đọt tới gần ba chục cây số. Xuân lấy chồng xa, chứ chẳng chồng gần để chốc chốc chạy sang túm năm tụm ba mà tỉ tê chuyện. Lại còn nhà chồng nó nữa chứ, đâu có như nhà bố mẹ đẻ được. Buồn quá.

    Nèo ể oải cào trên mặt ruộng, từng đám rêu nhớt bám quanh gốc lúa xen những cỏ lăn lún phún. Lúa mởn xanh cái vẻ đẫy phân chuồng mượt mà. Mênh mông đồng, nhấp nhô những nón trắng cúi chốc chốc ngẩng người ưỡn ngực ngắm giời mây. Giời xầm xì, cơn mưa phùn đêm qua ngấm nát nhoét con đường đất dẫn vào làng. Bảy sào ruộng, Nèo cào đến hai lượt mà vẫn lắm cỏ lăn, thài lài, rau lác. Chẳng mấy chốc lại đòng đòng, giỗ rồi cúi gục bông mà chín. Năm tháng cứ vèo trôi đánh cướp dần thanh xuân thời con gái. Có lẽ Nèo phải ở vậy mà nuôi u.

    Trời trưa hửng sáng. Nèo ngẩng người gọi í ới Đoạch cũng đương làm cỏ lô bên:

    - Về thôi Đoạch ơi!

    - Ờ.

    Nèo lên bờ trước đợi nó. Đoạch cũng vừa khoắng qua chân tay rồi khệnh khạnh đi. Nèo hỏi:

    - Con Xuân lấy chồng. Mày thì cũng được mụn con. Chỉ còn tao với cái Sao là thành gái độc, chẳng chồng cũng chẳng con.

    - Gớm! Thằng Lác vẫn đợi chị đấy! Gật một cái đi cho nó xong, ở đây mà than với chả thở.

    - Dở hơi. Ừ mà sao nó cũng chẳng đi hỏi thiên hạ về làm vợ nhỉ?

    - Thấy bảo u nó giục nhưng nó không muốn. Phá mấy đám u nó mai mối rồi đấy. Nó bảo nó yêu mày nên cứ đợi mày.

    - Ơ hay, tao với nó cả năm chả chuyện trò lấy một câu. Yêu đương cái gì? Thế hóa ra nó yêu thầm à?

    - Chứ sao nữa? Mà tao thấy anh Hòa cứ Sở Khanh thế nào ấy mày nhỉ?

    - Tao chẳng biết. Chỉ thấy người đâu mà lắm duyên. Nói chuyện dễ nghe quá.

    - Nhưng mà chẳng thật. Cứ thấy nó điêu điêu thế nào ấy.

    - Mày tiếp xúc nhiều đâu mà biết? Đã ngần này tuổi, mày phải vun vào cho cái Xuân.

    - Thì là tao bảo vậy thôi.

    Hai đứa về tới đầu làng rẽ ra hai ngả. Nèo tới nhà, cơm nước đã tinh tươm. U Nèo đập ruồi trên hè đợi Nèo. Vừa thấy Nèo, u Nèo cất tiếng chuyện:

    - Chị đã nghe chuyện cái Xuân chửa?

    - Chuyện gì thế u?

    - Thằng Hòa có vợ rồi, định cưới cái Xuân về làm lẽ để sinh con trai. Nó tuyền đẻ con gái thôi. Người ta đang đồn khắp làng kia kìa.

    - Lại bà Tùy phao tin chứ gì? Tôi chẳng tin. Cơm nước đi u. Chuyện tầm phơ ngoài thiên hạ, kệ người ta.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com