Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2009

Cưỡi người - Phần 7

Năm ấy làng mở hội mừng đình mới xây, song chầu hát, u cắp nón nhai giầu xem thiên hạ đánh đu. Thầy chị cứ thập thò bên cạnh. Gan lì lắm! Quẳng ba bốn câu hứ, dăm bảy cái lườm mà chả thèm đi. Một lát, u chả thiết để ý, thế là thầy chị thò tay định giằng trộm nón giữ làm tin. Túm thế nào mà túm ngay phải chun quần. Điền ông người ta tay khỏe, giật một nhát đứt phựt rồi ú té chạy, váy u lỏng chun tụt xuống. U ngượng chín người, đỏ hết cả mặt, một tay túm cạp váy, một tay vung nón lên để chửi thầy chị. Cả hội người ta bỏ xem trò kéo co ra dòm u chửi.

Xem Cưỡi người - Phần 6

3 nhận xét:

  1. Nèo nói đổ đi vậy thôi chứ ả biết lõm hết cả rồi. Những tưởng đàng hoàng nhưng ngần ấy tuổi mà chưa có vợ mới là lạ. Khi đặt nhời qua lại với Xuân, anh Hòa cũng trình bày. Lúc đầu Xuân giận tím mặt khóc lóc trách hờn. Rồi mất mấy đêm tâm sự với Nèo trong nước mắt. Nhưng ngẫm lại, phận con gái nhỡ nhàng chỉ có vậy chứ đâu mà đòi cao. Rồi Xuân cũng nhận nhời, thầy Xuân đồng ý gả nhưng phải cưới xin đàng hoàng và giấu kín chuyện làm lẽ với làng xóm xung quanh. Chỉ có Nèo, người nhà Xuân là biết Xuân đi làm lẽ. Chẳng trách ả cứ nói đổ thừa làng phao tin tầm phơ.

    Xuân lấy chồng. Mất cả ba buổi chợ để chọn vải hồng may áo, mua nón và vài thứ linh tinh. Thầy nó nhờ người đánh hai chỉ vàng đeo nhằng nhẵng vành tai. Ngày ăn hỏi rồi đến ngày cưới, cả bốn con, đứa thì đỏ hoe mắt, đứa thì mếu máo khóc. Khóc vì mừng, khóc vì buồn, khóc vì tủi thân. Kẻ lấy chồng tủi thân đằng làm lẽ, kẻ ở lại tủi thân phận ở không. Pháo đốt những hai bánh xếp xác hồng một lớp dưới chân dẫn từ ngoài ngõ chạm vào sân. Xuân thút thít nặng nề nhấc gót. Cả làng đi đưa dâu.

    Sao giữ dịt chiếc khăn trên đầu. Chốc chốc, gió thình lình tốc trộm làm lộ nguyên những mảng tóc nham nhở. Thầy nó mới cắt lần hai vì tội bán trộm những gần ba thùng thóc giống đi mua truyện. Cả hai ngày cưới Xuân, ả cứ thập thò dòm ngó. Dòm trong đám bạn của Tùng có anh nào liếc mắt thì đong đưa. Thi thoảng, Sao cúi gục mặt xuống ngậm ngón út để làm duyên cho người ta để ý. Đoạch ngứa mắt săm soi, ả phườn phưỡn bụng đánh võng qua chỗ Sao đứng ghé vào tai giục nhẹ:

    - Thôi con lạy mẹ. Mẹ có nhanh tay làm giúp cho người ta nhờ. Gớm quá! Cả buổi ngồi đấy mà đong giai.

    Sao cau mặt chu môi:

    - Con này!

    Giờ thì cả hai đứa đưa Xuân sang nhà chồng. Nèo chẳng dám theo gót, tiễn quá đầu làng được dăm bước là quay người đánh khuỷu tay chạy một mạch về nhà. Nèo chui vào buồng nằm vật ra giường rưng rưng khóc. Xuân mất mẹ hơn chục năm nay, nó chơi thân với Nèo từ hồi ngồi lê duỗi cẳng đánh chuyền ở sân kho làng. Nhà hai điền ông, thầy nó và thằng Tùng. Chuyện điền bà con gái, nhiều khi chẳng tâm sự được với ai cứ đem sang mà trút cả vào Nèo. Hôm nay, Nèo chẳng can đảm tiễn nó hết chặng đường. Ả nằm sấp xuống giường, cái khăn mùi xoa dấp kín cửa miệng tu tu khóc. U Nèo từ nhà đám trở về, bỏm bẻm nhai giầu, tay chống nạnh hờn trách con gái:

    - Đấy! Người ta chồng con cả rồi đấy! Còn chị nữa, rồi cái Đoạch, cái Sao nó đi lấy chồng hết, ở vậy mà tu tu.

    U Nèo trách được ngần ấy, Nèo rống lên to hơn, cả mình mẩy vật vã khóc như cha chết mẹ chết. U Nèo quở:

    - Ơ cái con dở người.

    Rồi bà đâm chán bỏ quay ra ngoài. Nèo chuyển giọng thút thít cho đỡ mệt. U Nèo chả thiết để ý, ngồi vắt chéo chân lên chõng vừa nhai giầu vừa nỉ non hát mấy câu "người ơi người ở đừng về". Chắc vừa ngồi bổ cau, người ta nhắc lại kỷ niệm thời con gái. Bây giờ nhớ nhung. Một lát, u Nèo tịt hát chuyển sang tâm sự. Tâm sự chuyện tình yêu với thầy Nèo ngày xưa:

    - Ngày xưa u hát hay lắm! Hát quan họ, hát chiếu chèo. Hội hè là thể nào u cũng đi hát. Năm ấy làng mở hội mừng đình mới xây, song chầu hát, u cắp nón nhai giầu xem thiên hạ đánh đu. Thầy chị cứ thập thò bên cạnh. Gan lì lắm! Quẳng ba bốn câu hứ, dăm bảy cái lườm mà chả thèm đi.

    Đoạn ngưng, bà vớ âu sành vứt góc nhà nhổ đánh toẹt bãi đỏ au rồi tiếp:

    - Một lát, u chả thiết để ý, thế là thầy chị thò tay định giằng trộm nón giữ làm tin. Túm thế nào mà túm ngay phải chun quần. Điền ông người ta tay khỏe, giật một nhát đứt phựt rồi ú té chạy, váy u lỏng chun tụt xuống. U ngượng chín người, đỏ hết cả mặt, một tay túm cạp váy, một tay vung nón lên để chửi thầy chị. Cả hội người ta bỏ xem trò kéo co ra dòm u chửi. Nào ai hiểu gì? Chỉ thấy u túm váy nhảy cẫng lên cha bố tiên sư nhà thầy chị. Gớm quá! Thế mà rồi mà cũng lấy nhau.

    Trả lờiXóa
  2. Nèo ngưng khóc, ngẩng mặt góp nhời:

    - Chả thế mà khi chửi u cứ có thói túm váy nhảy tưng tưng. Nom cứ như con cào cào ngoài đồng ấy.

    - Giời sinh u nó vậy. Chứ giận như bà Bình cứ dậm chân thuỳnh thuỵch xuống đất. Hồi con gái u hiền lắm. Chỉ có đứa nào chòng ghẹo thì mới dám chửi vài câu cho bõ tức. Chả như các anh các chị bây giờ, cãi thầy mẹ cứ sa sả, sa sả.

    Đã rõ u Nèo hiền. Chả dám vạch áo xem lưng thì cả xóm cũng biết. Mất một con gà, u Nèo chửi nguyên nửa tháng. Sáng tờ mờ đứng bờ rào chửi, tối nhập nhoạng dạng chân ngoài ngõ réo. Nhiều lúc đứt hơi, câu nọ xọ câu kia lại hóa ra chửi mình:

    - Ơi cha đời nhà đứa nào ăn trộm gà nhà bà nhá! Mày ăn vào thì con bà chết, vợ bà chết lăn quay ra. Mày ăn vào thì bà hóc lòi cổ họng ra. Chứ là quân ăn cắp, quân ăn cướp. Công bà chăm, bà bẵm để mày hẫng tay trên à? Mả cha đứa nào ăn trộm gà bà.

    Gặp lúc ấy, Nèo phải lôi về rồi mắng cho một trận. Đã hết hơi lại còn cố. Chửi thằng bắt trộm gà lại hóa ra chửi mình. Vậy mà vẫn còn cố công chửi. Rõ thật.


    Đoạch sinh con trai vào đúng cái độ nóng như đổ lửa. Cả gần tháng nay Nèo sang ngủ với mẹ con nó. Chả dám nhờ Sao, được hôm ngủ lại, ả ngáy khò khò một mạch cho tới sáng. Con này ngủ khỏe quá, trẻ con khóc oe oe bên tai mà vẫn yên giấc đến lạ. Thôi nó cứ thi thoảng đảo qua giặt hộ mẹ con Đoạch một thau tã cũng may lắm rồi.

    Xuân thăm nhà, tiện thể ghé sang chơi với mẹ con Đoạch. Cân thịt nạc để nóc chạn, ả hất hàm với thằng cu còn đỏ hỏn đang tròn xoe mắt:

    - Hời cu mày nhỉ? Bảo dì Nèo giã ruốc cho mẹ cu ăn nhớ. Mẹ cu ăn để cu bú cho chóng nhớn. Chóng nhớn đỡ đần mẹ Đoạch nhỉ? Tặc, tặc, tặc...

    Nèo phơi tã ngoài sân réo vọng vào:

    - Thế còn mày? Bao giờ? Cũng phải thằng cu chứ?

    Đoạch ngỏng cổ:

    - Rồi chả mấy. Rấn lên cho ông Hòa mừng.

    Sao ngồi ngoài bàn cầm quyển sách trước mặt. Cái khăn bỏ xuống vắt thành ghế lộ nguyên trái đầu lởm chởm tóc. Nghe mấy đứa nói chuyện, ả thút thít than thân:

    - Con Xuân với con Đoạch thì sướng rồi. Chỉ còn tao với Nèo thành bà cô già thôi. Chả biết kiếp trước tao làm tội tình gì mà kiếp này khổ quá.

    - Tưởng mày mê truyện chứ đếch thèm giai. Suốt ngày tiểu thuyết với tiểu thẹo, ngồi đó mà kể lể.

    Xuân ngoái đầu cãi, Đoạch xua tay:

    - Chả phải. Hôm cưới mày, nàng đong giai ác lắm. Mải ngậm ngón út đánh duyên mà quên giữ khăn, gió nó tốc mất để trẻ con lêu lêu suốt. Gớm quá!

    - Thế cơ à? Khiếp nhỉ? Đong giai cơ đấy!

    Xuân làm bộ tròn mắt. Sao hờn:

    - Tao chả thèm nói chuyện với chúng mày nữa.

    Ả vứt cuốn sách xuống ghế dậm chân thuỳnh thuỵch đi. Ra tới sân, ả hất hàm bảo Nèo:

    - Để đấy tao phơi nốt, mày rửa tay rồi làm cho mẹ con nó cân thịt của con Xuân.

    Nèo tủm tỉm cười. Cái tã phật phật bắn tung tóe nước dưới tay đôi tay Sao. Nèo bỏ vào nhà cầm túi thịt mang xuống bếp trong lúc Xuân tỉ tê chuyện gia đình với Đoạch.

    Trả lờiXóa
  3. Mưa cuối mùa tầm tã suốt từ chiều tới đêm. U Nèo nằm chống chân vẫy quạt mo phe phẩy. Nèo bực lắm, trời mưa nhưng hẵng oi, bảo mở cửa sổ cho tí lạnh nó lùa vào để dễ ngủ thì lại không. Mưa tầm tã, sấm sét đùng đoàng, trời thì tối om như mực nên mới sợ ma. U Nèo nằm tuốt ra mé ngoài đẩy ả úp sát cạnh cửa sổ hai cánh đóng chặt. Nèo đương trằn trọc nghĩ ngợi, cũng chả ngủ được.

    - Nèo ới ơi...

    Có tiếng ai gọi. Hơi yếu ớt lẫn vào trong rào rào mưa rơi. Nèo ngỏng cổ hóng. U Nèo vẫn lim dim phe phẩy quạt bên cạnh.

    - Nèo ới ơi... Ngủ chưa?

    Tiếng quen quen nhưng khó nhận bởi giời mưa to quá. Ả định bụng ngả người vì ngỡ mình ngủ mê thì lại nghe thấy. Chút sợ sệt phớt nhẹ trên khuôn mặt hoảng hốt. Ả lay vai u gọi:

    - U! U! Dậy. Hình như có ai gọi.

    U Nèo ngái ngủ đáp:

    - Nửa đêm nửa hôm lại mưa gió thế này ai người ta gọi? Mày ngủ đi, cứ xì sục làm u cũng chả ngủ được.

    Ngưng câu nói, u Nèo nhổm dậy bất thuỳnh luỳnh trợn tròn mắt:

    - Có thật là chị nghe thấy tiếng ai gọi? Thôi chết rồi! Con dao đâu? Con dao đâu?

    U Nèo nhoáng nhoàng sờ lên đầu giường có con dao nhựa đêm nào cũng gối. Con dao nặng trình trịch nằm yêm trong tay. Nèo nhíu lông mày:

    - Thì cũng loáng thoáng. Nhưng những hai lần rồi. Đêm hôm mưa gió thì ai gọi chứ nhỉ? Tôi cứ tưởng mê nhưng chưa ngủ thì mê cái gì?

    Rồi cả hai im lặng chờ đợi. Gió bỗng nổi cơn to hơn trong lúc mưa lộp độp nặng hạt. Tiếng gọi lần nữa vọng vào:

    - Nèo ới ời! Dậy tao nhờ với!

    - Ối giời ơi! Chết u con tôi rồi. Ma đói ma khát phương nào nửa đêm gọi cửa thế này? Ối giời ơi là giời!

    U Nèo giãy chân đành đạch, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Chẳng nhai giầu, cặp môi thâm trề ra khóc lóc, hai tay khư khư ôm con dao trước ngực than giời. Nèo bình tĩnh hơn, ả ngồi yêm dỏng tai cố nghe thêm lần nữa.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com