Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009

Cưỡi người - Phần 8

Nèo dầm dề ướt. Ả buông thõng cánh tay ngơ ngẩn nhìn theo bóng Sao. Ả khóc, tiếng nấc cục cố lấp đầy khoảng trống nằm rỗng tâm hồn. Nó đi thật rồi. Thương nó quá! Mưa bão thế này. Đi đâu?

Cưỡi người - Phần 7

7 nhận xét:

  1. Lại lần nữa tiếng gọi vọng vào. Nèo xỏ dép, ra chõng vặn to ngọn đèn dầu. Ả xách chiếc đèn bão để góc nhà, rút đóm rồi châm lửa. Vơ những hai cái nón, cái đội đầu, cái cầm tay cốt che đèn, Nèo rút then cửa, u Nèo hốt hoảng can ngăn:

    - Ối giời ơi là giời! Ma quỷ nó gọi đấy? Mày ra đấy làm gì? U xin mày. Ở trong nhà thôi.

    - U thì. Ai người ta gọi. Nhỡ có chuyện gì hệ trọng thì sao? Ma với chả tà? U cứ ngồi yêm đấy để tôi xem.

    Ả lao mình vào bóng đêm. Mưa táp nước hất rát mặt. Gió đẩy mạnh thốc dáng người liêu xiêu. Nón lộc cộc bay lập lèo chút sáng chập chờn trong đêm tối. Nèo ra tới cổng nhìn hai cánh vẫn khép kín bằng chiếc khóa cũ kỹ. Thứ cổng đóng lạch tre ngâm xem chừng cũng chắc chắn phết. Bên ngoài, một bóng đèn lù lù đứng đợi. Thấy Nèo, bóng đen mở miệng mừng:

    - Mày đây rồi. Tao gọi khản cả cổ. Phải Nèo không? Hay u Nèo thế hở?

    - Nèo. Ai thế? Giời ạ! Con Sao. Có chuyện gì mà đêm hôm mưa gió đến gọi tao? Thôi chết, tao quên chìa khóa cổng. Mày đứng đợi một tí để tao vào lấy chìa.

    Nèo quay người định bụng trở vào. Sao giật thốc gọi lại:

    - Thôi khỏi! Tao đến từ biệt mày một tí rồi đi. Tao chả vào nhà đâu mà mở cổng.

    Nói được ngần ấy. Sao ngoạc miệng ra khóc:

    - Hờ hờ...Tao bỏ xứ tao đi, thầy u để lại trăm sự nhờ mày lúc ốm đau. Hờ hờ...

    Nèo á khẩu. Ả áp sát bám chặt cánh cổng cố soi cho rõ mặt kẻ đứng bên ngoài. Đúng cái Sao thật. Mảnh vải nhựa cũ nát choàng sau lưng. Vai đeo một bị nèn chặt, đất bùn nhơ nhuốc bám cả lên chiếc nón đội đầu. Sao ướt như chuột, nước tòng tòng rỏ từ mặt tới chân. Nèo mở miệng:

    - Đi đâu? Con dở? Đi đâu? Thân gái một mình, mày đi đâu? Mà lại đêm hôm mưa gió. Thầy mày nóng giận, có đuổi có chửi vài câu rồi cũng thôi. Đừng có tự ái mà mất khôn. Vào nhà tao ngủ. Mai về.

    - Thôi! Tao đã quyết. Đi đâu thì đi. Anh Nổi nhà tao cũng bỏ làng đấy còn gì? Chứ ở cái chốn này, tao khó sống lắm.

    Sao có hai anh trai, một mới chết năm kia vì bệnh lao phổi, một nữa bỏ làng biệt xứ làm giang hồ, nghe đâu lang bạt mãi tận Lạng Sơn. Chẳng nhẽ giờ nó lại định đi giang hồ giang hẹo? Gớm!

    - Dở! Đừng có mà học anh mày. Vào đây ngủ với tao.

    - Chiều nay thầy tao đuổi. Bận này nữa thôi chứ chẳng sống thế mãi. Tao đi tu chứ có làm giang hồ đâu? Tao đến từ biệt mày. Nhờ mày nhắn vài nhời với con Xuân, cái Đoạch. Tao chẳng dám qua nhà cái Đoạch. Chuyện tao đi tu cũng đừng kể với ai, người ta biết, người ta cười thầy u tao. Mà... mà cũng đừng bảo với thầy u tao, cứ coi như tao chết rồi...hu hu.

    Sao nghẹn lời trong tiếng khóc. Ả quay ngoắt người vút vào bóng đêm đặc quánh. Mưa tầm tã, gió rít từng cơn xô đẩy gót chân. Nèo hốt hoảng, cố dẩy mạnh hai cánh cổng ngã nhào. Ả gào lên can ngăn:

    - Sao ơi! Đừng đi. Sao ơi! Đừng đi. Mày bình tĩnh đã. Sao ơi!

    Trả lờiXóa
  2. Nhưng Sao chẳng đáp, chỉ trong chốc lát nó đã biến mất trước mặt Nèo. Cây đèn bão ngã chổng queo dưới đất tắt ngấm. Hai cái nón lăn lộc cộc. Nèo dầm dề ướt. Ả buông thõng cánh tay ngơ ngẩn nhìn theo bóng Sao. Ả khóc, tiếng nấc cục cố lấp đầy khoảng trống nằm rỗng tâm hồn. Nó đi thật rồi. Thương nó quá! Mưa bão thế này. Đi đâu?

    Nèo thút thít nhặt nón, tay kia xách đèn quay vào. Ả nặng nề nhấc bước, khuôn mặt thất thần như vừa bị rút hết linh hồn. Bước lên hè, vào tới nhà, khép cửa, cài then. U Nèo ngồi thu lu trên giường tròn mắt nhìn con mặt cắt không còn giọt máu. Bà gọi liên hồi:

    - Nèo. Nèo ơi! Mày sao thế Nèo. Ối con ơi! Mày làm sao thế? Nèo. Con ơi!

    Nèo chẳng đáp, ả ngồi bệt xuống nền khi đã cất đèn, nón. Ả tu tu khóc. U Nèo gạt nỗi sợ sệt, tay khư khư con dao leo xuống giường. Bà tiến sát cố nom cho rõ khuôn mặt ả:

    - Nèo! Bị làm sao? Ối làng nước ơi! Ma quỷ nó bắt mất hồn con tôi rồi. Ối làng nước ôi! Ba hồn bảy vía cái Nèo đâu? Về đây cho tao. Nèo. Ối con ơi là con, sao nên nông nỗi này?

    - Làm cái gì mà u la toáng lên thế?

    - Ơ hay! Thế chị vẫn tỉnh táo à? Thế chuyện gì ngoài đó? Ai người ta gọi mình thế hử?

    - Làm gì có ai?

    - Thế sao chị lại khóc. Lại ướt hết thế này? Ai người ta báo chuyện dữ hả?

    - Tôi trượt chân bị ngã.

    - Ối dào! Làm u cứ tưởng. Con gái con lứa, lần sau đi đứng cho nó khoan thai.

    U Nèo ưỡn người yên tâm. Bà lật đật xách con dao gối đầu giường rồi leo lên nằm chổng queo. Nèo vào buồng thay quần áo bỏ mặc u Nèo chuyện luyên thuyên một mình:

    - Trăm phần trăm là ma nó gọi. Trăm phần trăm nó dẩy chị ngã. Đấy! May mà tôi yểm bùa khắp vườn chứ không nó bắt chị đi rồi. Chị thấy chưa? Cứ mà can ngăn nữa đi.

    Nèo chả thèm đôi co. Thay quần áo xong, ả lên giường nằm, kệ u Nèo kể lể một mình. Cố dỗ giấc, Nèo thiếp đi trong cơn rũ rượu buồn.

    Trời nắng sớm. Những tia xuyên chéo mặt khiến Nèo nheo mắt. Ả tất tưởi sang cái Đoạch, từ tờ mờ sáng đi chợ đến bây giờ mới ghé qua. Vào tới cửa, Đoạch ôm con trên võng kẽo kẹt ầu ơ. Nhìn Đoạch, bỗng dưng Nèo thèm có con quá, thèm tiếng trẻ oe oe trên tay để mỏi miệng cò lả dỗ dành. Vừa thấy Nèo, Đoạch đã lớn tiếng nhờ vả:

    - Mày đây rồi! Giặt hộ tao ít tã vứt trong cái thau ngoài đầu sối với.

    - Cứ để yên đấy. Tí nữa tao vò.

    Nèo buông lời như kẻ cạn hết hơi. Ả ngồi bệt xuống nền nhà, dựa lưng vào tường thất thần nhìn qua cửa sổ. Đoạch tròn mắt ngạc nhiên:

    - Mày sao thế, cảm gió à?

    - Không. Cái Sao nó đi tu rồi mà ạ!

    Ngưng câu nói, Nèo ngân ngấn nước mắt ứa. Đoạch há miệng hỏi lại:

    - Đi tu á? Sao mày không gàn nó. Mà nó tu ở đâu?

    - Nào tao biết đâu? Đêm qua mưa gió nó sang nhà tao chào rồi đi. Tao có căn ngăn mà chẳng được. Nó cũng chả bảo là tu ở chùa nào.

    - Con này quẫn trí rồi. Thể nào tí nữa u nó cũng nhắng lên mà khóc khắp làng. Biết tìm ở đâu bây giờ?

    Vừa lúc đấy có ai rền rĩ ngoài cổng. Kẻ rền rĩ tiến vào sân, lên hè rồi vật cả người dựa vào cánh cửa để than:

    - Ối Nèo ơi! Ối Đoạch ơi! Chúng mày có biết cái Sao đâu không? Nó bỏ đi thật rồi. Ối con ơi sao con khổ thế hả con? Thân gái một mình, con tôi đi đâu? Về đâu?

    Trả lờiXóa
  3. Nèo bật dậy đỡ người đàn bà đang khóc. Ả khuyên can:

    - Thôi mà bác. Nó đi vài hôm nó về. Nó nhớn rồi chứ có bé bỏng gì đâu mà bác phải lo? Để cháu đỡ bác về nhà nghỉ ngơi.

    - Bác lo gì? Thể nào nó chả vác cái mặt về. Nó đi chơi đâu đó vài hôm đấy thôi.

    Đoạch cũng lên tiếng góp lời. Người đàn bà giãi bày:

    - Nó đi thật rồi cháu ơi. Nó bỏ đi thật rồi. Ông nhà tôi hôm qua nóng giận đuổi nó. Nó chẳng cãi, chẳng khóc rồi nửa đêm thu dọn quần áo bỏ đi. Nó viết thư còn để lại ở nhà kia kìa. Ối cháu ơi! Cùng trang lứa mà cái Sao nhà bác nó khổ vậy?

    - Để cháu đỡ bác về.

    Nèo dìu người đàn bà tưởng đã lả đi về khóc mệt. Đoạch ôm con nhổm dậy ra ngoài hiên đứng nhìn. Con Sao này! Chả hiểu nó nghĩ gì nữa? Chỉ khổ u nó, lại héo hon vì thương con mất thôi. Bóng hai người khuất dần sau rặng tre làng. Vài đứa trẻ trơ mắt đứng tò mò. Dăm bảy thiên hạ chẹp miệng nguầy nguậy lắc đầu nhìn theo.

    Một lát, Nèo trở lại nhà Đoạch. Ả ra đầu hè toan cắp chậu tã đi giặt thì có bàn tay giằng lấy.

    - Để tôi. Tã cháu tôi tôi giặt. Hết bà con họ hàng mới nhờ đến người ngoài. Cô cứ vào chơi với thằng cu. Tôi giũ một tí rồi tôi vào.

    Bồn giật thốc thau quần áo từ tay Nèo. Ả le te cắp ra sau vườn nơi có chiếc cầu ao bắc nhoài dưới giàn mướp. Nèo há miệng nhìn theo. Đoạch cũng ôm con nhòm qua cửa sổ sụt sùi. Nèo quay sang cười với Đoạch rồi nói:

    - Đấy! Máu mủ ruột rà chả bỏ được nhau. Từ nay tha hồ mà chị chị em em nhá!

    Trả lờiXóa
  4. Lâu lắm rồi em mới vào lại blog của anh Thuận. Chắc giờ công việc cũng bận anh nhỉ? Em dự định khoảng tháng 9 hay 10 gì đó sẽ về Hà nội một tháng đấy. Có duyên có khi lại được gặp anh Thuận ngoài đời thật. Tưởng tượng anh gầy gầy, có râu...^_^ Nhưng cũng không dám chắc là có về được không nữa, cuộc đời hay xô em đi lắm, đôi khi cũng chẳng biết là sẽ dạt về đâu nữa.
    Truyện này chắc cũng còn dài lắm không biết em có được đọc hết không nữa. Blog của anh tuy buồn nhưng khi đọc có thể tìm được rất nhiều xúc cảm. Cố gắng viết anh nhé!

    Trả lờiXóa
  5. Rất vui được gặp em ở Hà Nội. Tháng 9-10 là thời điểm HN đẹp nhất đấy.

    Công việc anh rất bận nhưng vẫn tranh thủ viết nốt truyện. Truyện mới đi được 60% nhưng xem chừng không được đón nhận bằng truyện trước. Tuy nhiên, anh sẽ vẫn quyết định viết hết rồi điều chỉnh sau.

    Hì anh ngoài đời ý hả. Em đoán sai hết rồi. Anh trái ngược hàon toàn với tưởng tượng của em.

    Trả lờiXóa
  6. Hi vậy trái ngược có nghĩa là thấp(có lẽ tại ngày trước đội lúa nhìu), mập,..ôi sao mà giống Chu Bá Thông quá vậy??? khác mỗi cái không có râu thôi anh nhỉ? ^_^
    Vậy ma em lại nghĩ là truyện mới chỉ khoảng 40% thôi đấy. Chắc không không phải là không được đón nhận như truyện trước đâu mà những người trước đây xem truyện của anh có thể đang rất bận rộn, đều đang lo xây dựng cuộc sống chẳng hạn. Vả lại truyện của anh cũng kén người đọc lắm chứ,đâu phải ai đọc cũng hiểu. Đúng rồi anh phải viết hết chứ, không được để nhân vật chết giữa chừng thế. Mà dù sao thì vẫn có người đọc mà

    Trả lờiXóa
  7. Một nguyên nhân nữa là cái này viết nhát một, nhát một,... đâm cũng. Hơn nữa, truyện không gây nhiều cảm xúc mà chỉ có những chi tiết tạo nên yếu tố hài hước. Có lẽ anh sẽ cố viết hết sau đó điều chỉnh lại toàn bộ để truyện trở nên "dã man" hơn. Năm nay thì chỉ lo viết xong được truyện dài này.

    Anh đang có 2 dự định cho truyện kế tiếp: một là giả tưởng + kiếm hiệp, hai là kinh dị. Với cả hai chắc lại lần nữa đổi văn phong. Một người bạn bên văn hóa nói với anh Đọa đời và Cưỡi người có văn phong khác nhau quá. Thoại + cốt truyện + phương ngữ có phải là yếu tố làm kém độ hấp dẫn của Cưỡi người hay không? Tuy nhiên tỉ lệ đọc Cưỡi người thì lại cao hơn Đọa đời.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com