Thứ Hai, 20 tháng 7, 2009

Cưỡi người - Phần 9

Hai lác. Gọi là Hai lác nhưng cũng chỉ lác một bên còn một bên để dành. Hai nguyên mẩu người đầm đậm phủ nước da đen bóng y như người ta trát bồ hóng. Hồi còn thanh niên mới nhớn, Hai đổ mê đổ mệt Nèo. Có hôm trăng sáng, cả hội giai gái ngồi đầu làng, Hai bỗng đứng phắt dậy kéo tay Nèo xồng xộc lôi đi. Khiếp. Chứ điền ông người ta tay khỏe, chẳng dám giằng con nên Nèo chỉ ngúng nguẩy thốt dăm ba câu "Ơ!" với "Ơ hay!" lấy lệ.

Cưỡi người - Phần 8

4 nhận xét:

  1. Kể từ hôm đó mọi việc bên nhà Đoạch, Bồn một tay thu vén hết. Thằng cu cũng đã được vài tháng, Đoạch vừa trông con vừa giặt giũ cơn nước, mấy sào ruộng để vợ chồng Tằng phân gio. Xuân lấy chồng, Sao đi tu, bên cái Đoạch đã có người nên Nèo cũng ít sang hơn. Hôm qua nghe Bồn bảo Đoạch ốm, nhập nhoạng tối nay Nèo mới đi hỏi thăm. Vào tới Sân đã thấy Bồn nhong nhong nựng thằng bé. Nèo cất tiếng:

    - Gớm! Nó ngoan lắm. Phải con người ta thì quấy như ranh đấy. Thằng cu này cứ thin thít ngủ suốt.

    - Nó biết thân biết phận mà thương mẹ nó đấy! Rõ khổ, vừa chạy ra trạm xá rồi. Tôi giục mãi mới đi khám lấy thuốc. Lỳ lắm, ốm đau lại cứ bảo mặc kệ. Bệnh tật thì phải chữa chứ tiếc gì tiền nong.

    - Cứ hay cậy khỏe. Thế nó đi một mình ra đấy hả chị?

    - Anh nhà tôi lai. Chắc cũng sắp về. À! Ừ! Cháu bác ngoan. Ngoan lắm!

    Bồn hất hàm chuyện với thằng bé mắt còn thao láo thức, đoạn quay sang giục Nèo:

    - Cô vào nhà uống nước chứ ai lại ngồi đầu hè?

    - Kệ em! Em ngồi đây cho nó mát.

    - Cô Nèo này! Tôi bảo thật, cái Đoạch thì nó đã đành rồi, cô Sao thì cô ấy bỏ làng, cô Xuân cũng đã chồng con, chứ còn cô bao giờ mới tính? Tôi nghe đâu người ta bảo thằng Hai nó mê cô lắm, nhất quyết đợi bằng được khi nào cô đồng ý mới thôi. Thì rằng bà Dẹo bà ấy gớm, nhưng lấy nhau về, ăn riêng ở tây ra chẳng đụng chạm gì. Bảo ông bà ấy cất cho vài gian trên miếng đất gần mé sông ấy. Chứ là tôi cứ nói thẳng, ngần ấy tuổi rồi, hơi đâu mà đắn với chả đo mãi?

    - Vâng! Thì em cũng đang tính. Nhưng giả giầu cau rồi ai người ta chấp nhận. Nhà ấy chữ nghĩa lắm! Rồi còn thiên hạ.

    - Cô cứ đánh tiếng bằng lòng xem thế nào? Thiên hạ xì xào gì thì mặc kệ thiên hạ. Đứa nào ngứa miệng, vả cho nó rụng hết cả hàm đi chứ lại.

    - Vâng!

    Vừa lúc đấy thì Đoạch về. Tằng dựng xe ngoài cổng ngoái cổ gọi vợ:

    - Để nó bế thằng bé, nhà ra tôi đèo về.

    - Mày sang lâu chưa? Chị để em bế, chị về ăn cơm không các cháu nó đói.

    - Đây. Cô Nèo ngồi chơi nhớ. Tôi về.

    - Vâng. Chị về.

    Có mấy hôm không gặp, Đoạch gầy đi trông thấy. Nèo nhìn nó ái ngại:

    - Ốm đau ra làm sao? Tao trông mày xanh quá!

    - Thì ăn uống không đầy đủ lại tụt huyết áp chứ bệnh tật gì? Đi. Vào nhà châm cho tao ngọn đèn.

    Tối ôm đấy trở về, Nèo cứ trằn trọc mãi. Mấy gái ế giờ mỗi đứa một phận, trơ trọi còn lại có một mình Nèo. Hết xoay bên trái lại xoay bên phải, ả thao láo thức mà buồn. U Nèo nằm cạnh, đã nhắm tịt mắt, há hốc miệng ngáy o o tự bao giờ.

    Hai lác. Gọi là Hai lác nhưng cũng chỉ lác một bên còn một bên để dành. Hai nguyên mẩu người đầm đậm phủ nước da đen bóng y như người ta trát bồ hóng. Hồi còn thanh niên mới nhớn, Hai đổ mê đổ mệt Nèo. Có hôm trăng sáng, cả hội giai gái ngồi đầu làng, Hai bỗng đứng phắt dậy kéo tay Nèo xồng xộc lôi đi. Khiếp. Chứ điền ông người ta tay khỏe, chẳng dám giằng con nên Nèo chỉ ngúng nguẩy thốt dăm ba câu "Ơ!" với "Ơ hay!" lấy lệ. Hai lôi Nèo vào tận cầu ao làng, ngỏng cổ nhìn Nèo tuyên bố:

    - Tớ phải lòng đằng ấy đấy. Mai người ta về nói chuyện với thầy u!

    - Hứ. Ai người ta đồng ý chứ? Ngượng chết đây này.

    Trả lờiXóa
  2. Nèo dậm một chân thuỳnh thuỵch ra đều giận rỗi rồi quay đi. Hai ngẩn tò te nhìn theo. Từ hôm đó, Hai ra mặt tuyên bố theo đuổi Nèo với đám thanh niên. Bà Dẹo, u thằng Hai vốn chẳng ưa Nèo nên kiên quyết phản đối. Cậy có tí chữ treo cột nhà, bà chê Nèo mẹ góa con côi. Thầy mất từ tấm bé, Nèo có hay có đẹp thì cũng phận "không cha như nhà không nóc". Rồi lại gò má cao, mình mẩy cứ dài ngoằng ngoẵng y như cái sào, nom cả ngày cũng chả bói đâu ra tí phúc. Bà Dẹo quyết ra miệng rằng không để Nèo bước chân vào cửa làm phận dâu.

    Thói cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, bà Dẹo tự tay kén vợ cho Hai. Kén mãi được cái Hoạch làng bên, vừa nết na, hiền dịu lại chịu thương chịu khó. Nèo chẳng luyến tiếc gì nhưng cũng ấm ức lắm, khóc tu tu suốt hai đêm. Hai lấy Hoạch được hơn một năm thì Hoạch tay hòm quần áo xách về nhà đẻ. Nghe người ta đồn bà Dẹo cay nghiệt với con dâu. Đồn thì đồn thế chứ nào ai biết chuyện gì? Nhà bà Dẹo kín đáo lắm, chuyện trong nhà chả mấy khi vọng ra ngoài ngõ. Huống hồ.

    Sớm hôm nay u con Nèo tãi thúng gạo ra lia nhặt thóc. Đàn gà mới nở lục tục chạy lùng quanh. Nèo thất thần như kẻ mất hết hồn trí. Ả bâng quơ gợi chuyện:

    - Tôi tính đi xin đứa con cho u có cháu bồng.

    U Nèo sửng sốt:

    - Này. Tôi báo cho chị biết, tôi thà ngồi không nhai giầu chứ chẳng thèm bế cái thứ cháu hoang. Chị không chồng mà chửa để người ta nhổ vào mặt tôi à?

    Nèo gắt lên:

    - Chứ còn ai người ta lấy tôi. U già u chết, tôi một thân một mình ốm đau ra đấy ai nom. Có đứa con nó còn đỡ đần chứ?

    - Ơ hay! Thằng Hai nhà bà Dẹo chứ ai đâu xa. Chồng con đàng hoàng thì chị không muốn. Chị mà lấy nó, tôi tha hồ vênh váo với thiên hạ. Chẳng gì thì con gái cũng làm dâu nhà chữ nghĩa.

    - Sao u không gióng với người ta một tiếng? Gớm.

    U Nèo nghe được ngần ấy thì hớn hở mừng:

    - Thế là chị bằng lòng rồi đấy hử. Ừ! Để chiều nay tôi chạy sang nói chuyện xem thế nào. Tiên sư bố nhà chị.

    Mới đứng bóng trưa, u Nèo đã mò sang nhà bà Dẹo. Chả biết chuyện giời bể gì mà đến nửa chiều mới trở về. Vừa vào tới cổng, Nèo đã thấy bóng thằng Hai thấp thoáng sau lưng. Ngượng quá, ả bỏ dở thúng rau bèo đang thái chạy tuốt một mạch vào trong buồng. Thằng Hai nhăn nhở buột miệng:

    - "Bà già ơi hỡi bà già. Không gả con gái đốt nhà bà đi."

    - Láo. Tiên sư bố nhà anh. Láo quá! Tôi vô phúc vớ phải thứ con rể như anh. Tôi không gả đấy! Anh đốt nhà đi xem nào?

    - Hớ...hớ...hớ. Con đùa u thôi! Tại sướng quá mà hóa ra nói luyên thuyên. Em Nèo đâu hả u?

    U Nèo nhăn mặt gắt lên như mắm:

    - Tôi giắt vành quần đây này! Rõ dở hơi. Vừa mới về cùng anh anh còn hỏi cái gì?

    Đoạn u Nèo quay sang nhìn vào góc sân:

    - Thúng bèo vứt kia thì chắc lại quanh quẩn đâu đây. Nèo ới ơi!

    - Người ta ở trong buồng.

    Trả lờiXóa
  3. - Đấy! Tình yêu tình đương của anh đấy. Vào đấy mà hỏi han.

    Thằng Hai te tởn chạy vào nhà. Nèo đứng ôm cửa buồng bẽn lẽn nhìn ra. Rồi ả cúi gục mặt xuống lí nhí:

    - Đằng ấy ngồi uống nước với u em.

    - Ứ ngồi với u đâu?

    - Tôi chả báu. Gớm quá! Phúc đức tu vứt đâu hết mà vớ phải cái thứ con rể như anh. Tôi mặc kệ anh chị, tôi đi chơi.

    U Nèo ra cái đều bực mình quay đi bỏ lại Nèo với thằng Hai. Hai đứa đứng nhìn nhau cười ngượng ngùng. Cố kìm cục thẹn, Nèo lên tiếng:

    - Đằng ấy định bao giờ tính?

    - Mai u tôi đi xem ngày. Chứ tớ lấy vợ tớ lấy liền tay, tớ đếch đợi được nữa.

    - Thế u đằng ấy không phản đối à?

    - Còn phản đối. Phản đối thì tớ ứ lấy vợ cho mà xem. Tớ chỉ yêu có đằng ấy thôi. Tớ phá cả ba bốn đám rồi đấy.

    - Người ta có cái gì mà yêu? Dù gì cũng đã một đời vợ. Chứ còn dẻo miệng nói chỉ yêu có một mình người ta.

    - Cắt đứt rồi. Tớ phá đấy. Chứ gan lỳ rồi cũng phải cắp nón ra đi. Tớ không yêu thì đố mà ở được với tớ.

    - Đằng ấy ác quá. Nhỡ nhàng cả một đời con gái người ta. Rồi đến phận tôi, chả biết thế nào nữa?

    - Yêu còn chả hết. Chứ tớ thề tớ chẳng bao giờ làm đằng ấy khổ đâu?

    - Nhớ đấy.

    Thằng Hai như một đứa trẻ, nom nó hôm nay dễ mến thế không biết. Rõ khổ, cứ y như bị bỏ bùa mê. Hồi trước Nèo chẳng ưa. Vì cái tội đứa cao đứa thấp, đi cạnh nhau chẳng khác gì đôi đũa lệch. Chúng bạn ê cười, Nèo đâm ngượng. Rồi sinh ghét. Hễ cứ thấy mặt nó là Nèo ù té chạy trốn. Mà nó cũng ác, bao nhiêu giai muốn đi lại với Nèo nó cũng phá hết. Nhiều hôm ức quá, Nèo cố tình chạm mặt mắng cho một trận té tát. Thế mà bây giờ sắp làm vợ nó, nèo chẹp miệng, đúng là số mệnh trớ trêu.

    Bưa cơm tối dọn ra hè. Ngọn đèn dầu bập bùng cháy tỏa rõ bát canh cải, vài quả cà muối mặn với đĩa tép rang. U Nèo húp hết một thìa nước canh rồi chuyện:

    - Cái thứ đâu mà dễ ghét? Hễ u động nói một câu là y như rằng nó nhảy vào cổ họng ngồi chồm hỗm. Chứ mày không ế, có các vàng tao cũng chẳng gả cho cái thứ ấy. Mang tiếng đồ nho, con cầu tự không biết đằng dạy dỗ lại còn ra đều danh giá.

    - Ơ hay! Tưởng u báu bở lắm cơ mà?

    - Thì thế. Nhà người ta lề lối. Chứ đâu lại mọc ra cái thứ ấy. Cứ nhăn nhăn nhở nhở. Sau này là chị phải biết đường mà dạy chồng.

    - Vâ...âng

    Nèo kéo dài câu đáp trong lúc miệng đang ngồm ngoàm nhai. Ngoài kia, kèng kẹc một bầy thi nhau kêu gọi màn đêm xụp xuống. Gió hiu hiu thổi mang những hương đòng đòng. Khoảng sân quạnh quẽ, hai ngọn cau đứng im. Những nhà quanh đó đã le lói ánh đèn.

    Trả lờiXóa
  4. Đợi mãi mới ra phần 9, lâu quáaaaa.......

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com