Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2009

Cưỡi người - Phần 10

Bên kia giăng tấm phông nền xanh thẫm có dán hình cặp chim bồ câu với đôi trai gái ngồi cạnh gốc dừa. Chính giữa phông, ba chữ "LỄ THÀNH HÔN" đường nét uốn lượn cầu kỳ. Phía dưới đề tên chú rể cô dâu: Mạnh Hai và Hồng Nèo. Tên đúng nhưng đệm thì sai. Chả đổi cái tên đệm đi cho nó văn minh, chứ cứ "văn" với "thị" thì hóa ra lạc hậu.
Cưỡi người - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

3 nhận xét:

  1. Bà Dẹo xem tuổi cho Nèo và Hai rồi quyết định tổ chức vào mồng mười tháng tám. Còn những hơn một tháng, u Nèo cứ dăm ba bận lại lôi Nèo đi xem bói. Xa gần đủ cả. Xem tuổi, xem tên, xem tướng số đến gọi dí, gọi hồn thầy Nèo. Mới hôm qua còn lặn lội lên tận Ninh Dân. Nèo phải mượn xe anh Tằng để lai u đi. U Nèo được bận luôn miệng khen Nèo. Gớm, cứ tưởng Nèo đần lắm không bằng. Nèo mượn xe tập vụng từ mấy năm trước giờ mới được dịp trổ tài cho u sáng mắt. Xem còn dám rủa Nèo mụ chùa?

    Ninh Dân cách làng Đọt gần hai chục cây số. Bà Tùy đánh tin thầy mới nổi, làng Đọt đã khối người đi xem về khen hay đáo để làm u Nèo rốt rít đòi cất công đi một chuyến cho bằng được. Hết quãng đường gạch, hỏi ba bốn bận cuối cùng cũng chạm cổng nhà bà bói. Hai u con xuống xe dắt vào sân. Căn nhà ngói rộng tới năm gian quay hướng nam sừng sững trước mặt. Mé đầu hồi phía tây gian điện nhỏ. Sau tấm mành buông, nhập nhòe những nhang đèn nghi ngút. U Nèo giục Nèo dựng vào tường rồi lôi Nèo chui tọt vào trong điện. Bà bói đang bận xếp lại mâm ngủ chẳng buồn quay ra, miệng giục:

    - Ngồi đấy.

    Hai u con ngồi xuống. Chiếc chiếu cói hoa trải dưới nền đất. Đoạn bà bói quay ra cũng ngồi xuống. Bà khoanh chân y như điền ông ngồi nhắm rượu, cặp kính đen bưng kín hai con mắt. Vừa nom thấy thầy, Nèo đã khúc khích ghé tai u rủ rỉ:

    - U nom. Tôi bảo có sai tí nào? Chẳng mù thì cũng lé, cũng chột. Xem ra mỗi thầy Lác nhà mình u đẹp giai nhất u nhỉ? Mắt mũi còn nguyên xi.

    - Tiên sư bố nhà chị. Thầy nghe được thì thầy quở cho ế già. Chứ chẳng mếch qué.

    - Xem ai? Ai xem?

    Bà bói hắng giọng hỏi. U Nèo cuống quýt chỉ vào Nèo:

    - Đấy! Thầy xem cho nó. Xem đằng tình duyên, chồng vợ nó ra làm sao?

    Bà bói giật thốc cánh Nèo lật đằng trước, đằng sau rồi nần nần vào lòng bàn tay tìm chỉ. Đoạn bà giơ ba ngón vỗ hai gò má cao của Nèo rồi giục:

    - Chứ nhà người vào cửa điện mà quên đặt lễ à?

    - Ấy chết! Nhà con quýnh quá mà quên cả đặt lễ lên cửa điện.

    U Nèo cuống quýt mở túi bày gói kẹo, mấy quả hồng xiêm, nắm hương lên ban thờ. Xong, bà móc tay vào vành quần lôi ra một túi vải nhỏ rồi nhón mấy đồng toan dắt vào nải chuối. Bà bói thấy vậy quát lên:

    - Chứ định đặt tiền lên ban. Tiền nhà người giắt vào cái chỗ ấy định bày lên ban thờ của người ta hả? Định làm ô uế hết chốn linh thiêng à?

    - Ối! Nhà con người trần mắt thịt. May mà có thầy nhắc.

    U Nèo cầm tiền dúi vào tay thầy. Khi tiền đã nằm im trong túi, bà bói mới quay sang Nèo, bà phán:

    - Cái thứ nhà chị. Cao số. Khó lấy chồng. Đây này! Có cái hồn nó cứ bám lấy. Nó muốn đòi bắt về làm vợ đấy!

    - Chết! Thầy xem có cách nào? Nhà cháu sắp lấy chồng. Chỉ vài ngày nữa thôi.

    U Nèo quýnh lên. Rõ thật! Thầy người ta chửa kịp phán, u Nèo đã ruột già ruột non đem bày ra hết. Nèo bực lắm. Mấy bận cãi nhau với u về việc thầy phán sai hay phán đúng. Nèo cố tình để ý, cứ cái gì mà thầy phán đúng là y như rằng u Nèo đã úp mở trước đó. Sau cái lắc đầu, bà bói tiếp:

    - Lấy chồng đấy nhưng chẳng ở được lâu. Số cô dăm bảy đời chồng mà chửa có lấy mụn con.

    - Hoa độc không trái, gái độc không con. Giời ơi là giời. Sao số tôi khổ thế này hả giời? Nhiều nhặn gì? Có năm có mười thì tốt. Đằng này, mỗi một mụn con gái lại hóa ra vô duyên.

    - Ơ hay? U có ngồi yêm để thầy phán tiếp không thì bảo?

    Trả lờiXóa
  2. Bà bói nhăn mặt lườm, ra cái đều bực mình. Đoạn quay sang cầm tay Nèo giơ lên săm soi. Nèo khúc khích cười:

    - Chứ tưởng thầy mù mà thầy cũng soi được tay con?

    - Chị rủa ai mù? Thầy mù nhưng tâm thầy sáng, có âm binh dẫn lối, phật pháp chỉ đường. Cái nhà chị này hay nhỉ? Chị cười đểu thầy đấy à. Thôi! Chả xem cho nhà chị nữa.

    - Mày! Cái con này. Lớn tồng ngồng rồi mà ngu. Ăn nói với thầy thế à?

    U Nèo củng vào đầu Nèo một cái rồi quay sang bảo bà bói:

    - Thầy bỏ quá. Chứ con gái nhớn mà chẳng biết đằng khôn. Cái tội vạ miệng. Nhờ thầy soi đất cát, mồ mả xem có động địa chốn nào? Rồi vận hạn ra làm sao để nhà cháu tránh?

    - Ấy thì tôi bảo vậy. Chứ xem xét thì cũng phải nhân duyên. Chuyến này duyên các người chỉ được ngần đó. Về cưới chồng cho con đi hẵng lên đây tính tiếp. Nhá!

    Hết câu nói, bà bói đứng phắt dậy bỏ lên nhà. U con Nèo châng hẩng nhìn theo. Đoạn u Nèo quay sang giận giỗi với Nèo:

    - Cái miệng chị. Chị không mở cũng không ai bảo chị câm. Tôi dặn chị bao nhiều lần rồi? Tôi là tôi xem cho chị. Xem lúc về nhà chồng có vận hạn gì còn biết đằng mà gỡ. Chứ chị làm tôi chán quá! Đi về.

    Nèo chả cãi. Ả quay ra giong xe. Hai u con lóc cóc lai nhau về.

    Rình rang suốt hơn một tháng rồi cũng đến ngày cưới. Vì phải xem tuổi, xem ngày lại chờ cho qua hết tháng bảy. Hôm cưới Nèo, đám bạn tề tựu đủ cả, chỉ thiếu mỗi cái Sao. Cái Hoa lấy chồng làng Vối, cái Vung lấy chồng Mỹ Khê, rồi Sàng, Vân, Khơi,... Gớm! Đứa nào đứa lấy cũng nách hai ba đứa con, nom ra dáng đanh quánh lắm.

    Nèo lấy chồng, u Nèo khóc suốt từ đêm hôm qua. Nhà đám người vào người ra dọn dẹp, nấu nướng, khách khứa, phông rạp,... U Nèo cứ đỏ hoe mắt, hết ngồi bậu cửa lại thút thít trong buồng. Mọi việc đã có ông chú, ông cậu một tay thu vén. U Nèo chả thiết ngồi têm trầu, cứ cái khăn nhung cầm tay chống má ngẩn ngơ. Bà Tùy phải chạy ra vỗ mạnh vào vai, u Nèo giật mình quay lại. Bà Tùy mắng:

    - Ơ hay cái bà này! Con gái lấy chồng mà nom cứ y như nhà đám chết. Mừng chả hết còn khóc lóc cái nỗi gì?

    - Em mừng em khóc bà ạ! Phước phận nhà em to bằng cái đình. Phải đâu lại gả được vào chỗ tử tế. Em mừng đến phát khóc đấy bà ạ!

    Trả lờiXóa
  3. Chả thế. Nèo lấy chồng mà u Nèo mừng cứ y như u Nèo lấy chồng không bằng. Đấy, cả nửa tháng nay, đêm nào cũng dặn dò. Nào là ăn ngồi đi đứng. Nào là người ta thế này thì mình phải xử trí thế này, người ta thế kia thì mình phải xử trí thế kia. Bao nhiêu kinh nghiệm làm dâu, u Nèo đem trút hết sang Nèo. Đã quen tính u, Nèo cứ lặng yêm mà nghe cho xong chuyện. Chứ Nèo chẳng lạ, cùng lứa với Nèo, làng dăm bảy đứa lấy chồng, đứa nào cũng chả tỉ tê ít nhiều với Nèo rồi.

    Nèo sờ lên vành tai có đeo nhằng nhẵng đôi tòng teng. Xỏ lỗ từ năm lên tám mà đến hăm mươi sáu mới được đeo tòng teng. U Nèo giữ sợi dây truyền từ thời bà ngoại cho làm của hồi môn. Bây giờ kéo thành đôi tòng teng, phần còn lại để dành, chứ chờ sau này vợ chồng Nèo ăn riêng ở tây cần có tí vốn liếng thì u Nèo đưa nốt. Chả để Nèo thua chị thua em, Nèo lấy chồng mà may những ba bộ quần áo, hai đôi dép, nón, hòm sắt,... sắm mới bằng hết cho Nèo. Chả thế, mấy đứa lấy chồng trước cứ tị nạnh là nhất con Nèo.

    - Nhất con Nèo. Chứ con gái trước tới giờ ở cái làng này là nhất con Nèo. Chả mấy đứa được như nó. Thằng Hai nhà bà Dẹo đổ mê đổ mệt. Bà Dẹo ghê gớm thế mà còn phải đầu hàng. Đấy các bà nhìn, nó diện vào, gái mới nhớn ối đứa có mà xách dép. Xinh đáo để các bà nhỉ?

    Bà Tùy nhoe nhoét miệng nhai giầu, tay cầm chìa vôi chỉ về phía Nèo chuyện với các bà lùng quanh. Xuân rửa bát gần đó bĩu môi lầm bầm rủa:

    - Chứ chả lưỡi không xương. Kiểu gì cũng nói được.

    - Đúng thế. Tôi là tôi ghét cái thói chọc gậy bánh xe. Chuyện gì cũng đơm đặt xằng bậy được. Hôm nay chả cỗ xực đầy mồm thì hót hay hót đẹp.

    Bồn đang rửa bát cùng cũng chêm vào. Rồi ả tiếp:

    - Mà thôi. Chứ chả thèm chấp cái loại ấy. Mụ nghe được thì thành cãi nhau to. Ngày trọng đại của cô Nèo lại hóa ra mất vui.

    - Vâng.

    - Cô Xuân độ này xanh xao quá! Mắt thâm quầng vào kia kìa. Mà đã bầu bĩnh gì chửa?

    - Nào em đã thấy gì?

    Xuân độ này gầy dộc, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi. Lâu lắm Xuân chả về quê. Hôm nay báo tin Nèo cưới mới về. Công việc trọng đại, Nèo cứ quýnh lên mà chưa có lúc tâm sự được với nó.

    Người ta bắc rạp từ chiều hôm trước, cái đài cac-sét quay băng hát oang oang. Trẻ con bu cả bầy ngoài cổng. Đám thanh niên chặt hai tàu lá dừa tết lại rồi đính mấy chữ "Lễ Vu Quy" cắt bằng giấy màu trang trí. Đoạch cầm chổi quét từ ngõ vào tới đầu sân. Sân gạch xếp ba dãy bàn kéo tới nửa bên kia. Bên kia giăng tấm phông nền xanh thẫm có dán hình cặp chim bồ câu với đôi trai gái ngồi cạnh gốc dừa. Chính giữa phông, ba chữ "LỄ THÀNH HÔN" đường nét uốn lượn cầu kỳ. Phía dưới đề tên chú rể cô dâu: Mạnh Hai và Hồng Nèo. Tên đúng nhưng đệm thì sai. Chả đổi cái tên đệm đi cho nó văn minh, chứ cứ "văn" với "thị" thì hóa ra lạc hậu. Hồi cưới con Xuân, nó cũng đổi từ Thị Xuân thành Thanh Xuân đấy. Phía sau tấm phông, người ta dọn hết một khoảnh vườn, lát lên lớp gạch cho sạch sẽ để mổ gà, mổ lợn và nấu nướng. Đến cả chục người, tay áo xắn quá khuỷu, kẻ gọt chuối xanh, người thái thịt, dăm ba cô rửa bát chuyện nhí nhố cạnh cái bếp than hồng rực.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com