Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

Cưỡi người - Phần 11

Vòng qua ba quãng đường thì chạm tới cổng, đoàn dừng lại nghe bánh pháo nổ hết mới kéo nhau vào rạp. Nhà giai thuê nguyên đội đàn đệm cho đám thanh niên tổ chức văn nghệ mừng chú rể cô dâu. Cái Hoa con bà Lùa, anh Tuần chồng chị Vân, thằng Ngương nhà ông Viện,... lần lượt lên hát mỗi khi được xướng tên. Người làng ngồi dưới vừa nhấp nước chè nhai giầu vừa ngỏng cổ thưởng thức. Trẻ con bu kín quanh rạp. Vài thằng cu leo hẳn lên cành cây để nom cho rõ cô dâu.

Cưỡi người - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

4 nhận xét:

  1. Sáng hôm sau, cỗ chính linh đình suốt ba giờ đồng hồ. Khi đã no nê, người ta lũ lượt ra về chờ tới lúc đưa dâu thì đến ăn giầu xơi nước. Đám thanh niên kê lại bàn ghế. Bồn nhễ nhại đứng canh nồi nước chè xanh đang ùng ục sôi. Nèo chui tọt vào buồng cho bọn con gái bu quanh trang điểm. Bà Tùy năm ngón chỉ đạo các bà nhanh tay têm giầu kịp giờ đàng giai tới rước dâu.

    Đúng mười một giờ, nhà giai đốt pháo đùng đoàng ngoài ngõ. Hai chỉnh tề hớn hở đi trước. Đông đáo để, những nam thanh nữ tú trưng diện cười nói râm ran. Sau thủ tục lễ bái, người ta kéo cả ra rạp ngồi. Nèo đỏ hoe mắt, sụt sịt khóc cho đúng tâm trạng con gái đi lấy chồng. Đợi xong màn phát biểu, trao nón, rạp đứng dậy đưa Nèo về bên đằng giai.

    Vòng qua ba quãng đường thì chạm tới cổng, đoàn dừng lại nghe bánh pháo nổ hết mới kéo nhau vào rạp. Nhà giai thuê nguyên đội đàn đệm cho đám thanh niên tổ chức văn nghệ mừng chú rể cô dâu. Cái Hoa con bà Lùa, anh Tuần chồng chị Vân, thằng Ngương nhà ông Viện,... lần lượt lên hát mỗi khi được xướng tên. Người làng ngồi dưới vừa nhấp nước chè nhai giầu vừa ngỏng cổ thưởng thức. Trẻ con bu kín quanh rạp. Vài thằng cu leo hẳn lên cành cây để nom cho rõ cô dâu.

    Cô dâu Nèo, áo hồng, phết một lớp dầy phấn trắng vào mặt. Môi ả đỏ như vừa nhai giầu, gò má cao hồng ửng đương gục mặt ngồi cạnh chú rể Hai. Chốc chốc, Nèo dấp khăn mùi xoa vào cửa miệng ngửng lên liếc trộm thiên hạ đang ngó nghiêng mình. Chú rể Hai hoan hỉ, vỗ tay đôm đốp sau mỗi tiết mục. Buổi lễ kéo dài chừng hai tiếng thì kết thúc. Bịn rịn chia tay đám bạn, Nèo ra giếng gột sạch lớp son phấn rồi xắn tay dọn dẹp. Chả dâu mới, sấn sổ mà làm chứ không họ hàng bên chồng lại bình phẩm nọ kia.

    Đến tối, chủ nhà thết nốt bữa cuối cho những người làm giúp. Chừng lúc lên đèn, khách khứa kéo nhau về hết. Căn nhà sáu gian giờ chỉ còn lại ông bà Dẹo với vợ chồng Nèo. Ai cũng mệt rũ người, ông bà Dẹo chui tọt vào buồng ngáy o o. Buồng bên này, Hai nồng nặc mùi rượu kéo Nèo nằm vật xuống giường. Nèo ngượng chín, đôi vành tai nóng lên hừng hực, ả nhắm mắt nhăn mặt chờ đợi. Hai mềm nhũn người, lim dim nhìn vợ rồi buông thõng tay khìn khịt ngủ. Nèo chưng hửng, đoạn ả đứng dậy kéo chồng ngay ngắn trong giường rồi dắt màn, đặt mình thiếp đi trong cơn mệt.

    Tờ mờ sáng hôm sau Nèo đã dậy cơm nước. Ông Dẹo cũng dậy sớm, ra giữa sân ưỡn người, ngoáy mông hô một hai. Bà Dẹo chống chân trên phản quăng giọng oang oang giục con trai:

    - Dậy rửa mặt ăn cơm đi con.

    Sau bữa sáng, đợi Nèo rửa xong bát, bà Dẹo gọi cả vợ chồng vào trong nhà. Xỉa răng tanh tách, bà Dẹo quay sang nói với Hai:

    - Đấy! Tôi cưới vợ theo đúng ý nguyện của anh rồi đấy! Liệu mà bảo ban nhau làm ăn.

    Rồi bà nhìn Nèo:

    - Bây giờ chị cũng đã làm dâu cái nhà này. Thuyền theo lái, liệu mà học lấy nếp ăn, nếp ở. Hơn mẫu ruộng, tôi giao cả cho chị trông nom.

    - Vâng.

    - Thứ nữa, tôi thì tôi cũng chả lạ gì chị. Nhà này chẳng có cái thói lê la chuyện tầm phơ. Tôn ti, trật tự cũng phải nghiêm chỉnh. Bên đằng chị, một mẹ một con, tôi nghe người ta bảo chị cũng hay cãi người nhớn lắm. Ở cái nhà này, trên là trên, dưới là dưới, chứ bằng vai phải lứa có ngày tôi vả cho vỡ mồm.

    Trả lờiXóa
  2. Ông Dẹo nhăn mặt nhắc:

    - Ơ hay! Cái bà này! Dạy con thì dạy nhẹ nhàng. Chứ nó vừa mới chân ướt chân ráo mà bà đã sỗ sàng vậy sao?

    - Ông để yêm cho tôi dạy con.

    Ông Dẹo hứ hừ ra đều không vừa lòng rồi ngồi yêm. Nèo cúi mặt:

    - Vâng. Con có gì không phải, u cứ dạy.

    Bà Hai xuống giọng:

    - Dạy con từ thủa con thơ. Dạy dâu từ thủa bơ vơ mới về. Con dâu bây giờ gớm lắm. Tôi nhắc trước cho chị liệu. Thôi. Anh chị xem đi có cái gì thì dọn nốt.

    Buổi tối hôm ấy, sau khi đã cơm nước tinh tươm, mẹ chồng gọi Nèo vào sai bảo:

    - Chị đi phá tí nước ấm, nhón vài hột muối bỏ vào cái thau rồi bưng vào đây.

    Ối giời ơi. Người ta đồn chẳng sai, bà Dẹo bắt con dâu pha nước rửa chân. Thoáng chút hoảng hốt, Nèo xách phích quay ra sân. Một lát, ả bưng thau nước ấm vào nhà, bà Dẹo giục chồng:

    - Nó pha nước rồi đấy. Ông thả chân xuống ngâm cho nó bóp.

    - Ừ.

    - Chị bóp chân một lúc cho thầy chị. Bóp nhè nhẹ thôi chứ không ông ấy đau lại gắt lên như mắm.

    Ông Dẹo ngồi trên phản, thõng đôi chân xuống thau nước âm ấm cho Nèo bóp. Nèo té nước nhè nhẹ rửa rồi bóp khắp mu và bắp chân. Bà Dẹo nhoài ra sát mép phản chỉ bảo con dâu lần đầu:

    - Bóp nhẹ vào bắp cho ông ấy. Té nước một té rồi bóp vài cái. Bóp vào mu ấy rồi ấn ấn vào đó. Đó! Đó! Bóp nhẹ quanh cổ. Rửa sạch kẽ chân. Rồi.

    Ông Dẹo lim dim mắt vểnh tai nghe cải lương vọng ra từ trong buồng. Trong buồng, Hai nằm kềnh vắt chéo chân nghe hết cảnh giác lại nghe đến kịch. Sau bữa cơm tối, hắn chui tọt vào giường vặn đài. Bà Dẹo với ông Dẹo leo lên phản ngồi xỉa răng uống nước. Nèo dọn dẹp, rửa xong bát định bụng vào với chồng thì mẹ chồng sai pha nước bóp chân cho ông Dẹo. Thấy Nèo làm thành thạo, bà Dẹo yên tâm ngồi lui vào rồi chuyện:

    - Con mẹ Tuất chứ tham quá ông ạ! Bao nhiêu thịt thừa nó trút hết, xé lá chuối khô đùm bọc to tướng đem giấu vào đống rơm.

    - Cái thứ ấy mà lại. Bà nhìn thấy sao không mắng cho một trận.

    - Chả dại. Mình đang công việc, cỗ bàn cũng phải trông nom nhưng mắng rồi nó tự ái gào lên đáp cả bọc thịt vào mặt không chừng. Năm ngoái cưới con Hạnh, bà Tuynh chả nhắc khéo một câu mà nó mắng cho xơi xơi đấy còn gì? Mình khôn thì mình có cách chơi của đằng khôn!

    - Thế bà khôn thế nào?

    - Tôi đợi nó giấu xong bọc thịt, bọc nguyên một bọc xương lẫn cái l... lợn chúng nó lẳng ở mé ao rồi lẻn ra đổi lại. Hớ! Hớ! Hớ! Chứ đem về mà cho chó chứ gặm được gì ông nhỉ?

    Nèo phì cười, ông Dẹo hô hố, đoạn gật gù khen:

    - Bà mưu cao. Tiên sư bố nhà chúng nó. Tham ăn tham uống. Không mời thì bảo không mời. Kéo cả lô xích xông nhà nó sang ăn từ chiều hôm trước đến tận chiều hôm sau. Làm giúp thì toàn thấy tay chắp hông, tay năm ngón chỉ.

    - Chứ chẳng? Cái làng này phân nửa chân đất mắt toét. Thôi. Chị bóp thế đủ rồi. Đổ cái thau nước, rửa ráy rồi đi mà nghỉ. Ông cũng vào nằm sớm mai tôi còn đi chợ.

    Bà Dẹo bán bánh rán. Buổi chợ nào cũng quẩy một gánh ra ngồi. Nèo chả bao giờ dám ăn, thi thoảng bán được con gà mới dám mua một cái về làm quà cho u. Chứ đi chợ ăn quà, người ta để ý. Cái Đoạch miệng rộng, hà tiện đến vắt cổ chày ra mỡ mà thiên hạ còn sợ rước về thì tan hoang nữa là. Nhà chồng Nèo, từ đời bố đẻ ra ông Dẹo trở về trước toàn làm nghề bảo học. Ngày nào trò cũng nhung nhúc kín nhà, giỗ tết ngồi chật cả sân. U Nèo kể chuyện vậy. Hồi còn bé, u Nèo vẫn thường chạy sang núp cánh cửa dòm trộm người ta học bài.

    Trả lờiXóa
  3. Nèo xong việc trở vào. Ả cài then cửa, vặn nhỏ ngọn đèn dầu rồi chui vào buồng. Hai đã tắt đài nằm cù queo ngáy tự bao giờ. Nèo lắc đầu ngán ngẩm, vợ chồng mới cưới, không biết đến khi nào mới đụng chạm.

    Trưa. Nắng tháng tám đã hanh rát mặt. Nèo vừa đi nom mấy sào lúa định ngày cắt. Ả trở về khi cái nắng đã gần đứng bóng. Đang ngồi nhặt mớ rau, mẹ chồng tất tưởi vào sân, đặt quang thúng rồi lẳng ngay đòn gánh ra đầu sối. Bà chu choa:

    - Cha tổ nhà lão Đực. Bà mà còn bán cho nhà nó nữa bà không bằng con nhà nó.

    Ông Dẹo đương lau bàn thờ trong nhà quay ra hỏi chuyện:

    - Thế có chuyện gì?

    - Ăn bận này là bận thứ bốn rồi. Lần nào cũng ăn hai ba cái mà toàn ăn chịu. Đòi tiền thì nó khất. Cái loại nhà nó, ăn không của người ta quen rồi. Tôi mà còn bán cho nhà nó nữa, tôi không bằng con nhà nó.

    - Sang đòi con mẹ đĩ nhà lão? Chứ bà dở hơi. Cho lão ăn một bận không trả tiền còn cố công bán ba bốn bận.

    - Thì tôi dại. Trước nay có thấy lão ăn bánh rán bao giờ. Dại bận này nữa thôi. Trưa nòi tù và rồi đấy. Chị cứ ngồi mà mân mê mấy cọng rau.

    Bà Dẹo quay gắt với con dâu trong lúc tay đương cầm nón quạt liên hồi. Nèo dạ vâng cho phải phép, vơ nắm cuống rau lẳng chuồng lợn rồi bê cả rổ ra cầu ao.

    Vo gạo, bắc nồi, rút rơm, Nèo nấu cơm trong bếp. Đang vớt rau thì Hai trở về. Thấy vợ, hắn chui tọt vào bếp nằm kềnh ra đống rơm. Cầm cọng rơm cắn cắn trong miệng, Hai kể:

    - Tớ vừa đi đánh cờ. Người ta cứ hỏi tớ về cái chuyện...

    - Cái chuyện gì? Nhà kể em nghe xem nào?

    - Cái chuyện gần gũi nhà đó.

    - Sao không mắng người ta, chuyện thế mà cũng hỏi? Người ta đang ngượng đây này.

    - Thì mấy thằng nó cứ chọc tôi. Tôi lặng im chả thèm chấp. Nhưng tối nay nhà phải cho tôi gần gũi đấy nhớ.

    Nèo đỏ mặt quay đi, tay cầm que cời gõ cồng cộc vào bếp kiềng. Ả đáp:

    - Thì có ai cấm đâu? Hôm nào nhà cũng ngủ như chết, chả thiết ngó ngàng gì đến em.

    - Tối nay tớ ngó. Nhớ đấy.

    Hai đứng dậy cầm rổ rau luộc lên nhà. Nèo vùi xong nồi cơm rồi ra giếng rửa mặt. Trời đẫy trưa, nắng hanh đã bỏng rát dưới chân.

    Trả lờiXóa
  4. thank chia sẽ của bạn nhé!
    Minh Huyền – Thư kí
    -------------------------------------------------------------------
    • Xem chi tiết về Bảng giá chụp ảnh sản phẩm
    • Hoặc Bang gia chup anh san pham

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com