Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2009

Cưỡi người - Phần 12

Vẫn úp quạt mo vào mặt, Nèo quay mình sang. Hai đưa tay định giật ra nhưng Nèo cố giữ chặt. Ả khẽ cởi từng cúc áo để lộ tấm ngực trần. Hai tròn mắt, há hốc miệng, vành tai nóng lên hừng hực, mũi hếch cao khụt khịt thở. Hắn dán mắt vào thân thể vợ rồi những ngón lướt nhẹ, hắn cởi áo, cả mẩu người trần trụi đen trùi hũi đổ ập xuống Nèo. Đêm cuốn men nồng biến Nèo trở thành điền bà. Vừa đau, vừa ngượng, vừa thích, bỗng thấy phí hoài bao nhiêu năm lỡ làm gái ế.

Cưỡi người - Phần 11 - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

3 nhận xét:

  1. Trăng căng đẫy, tròn như cạp rế rọi khắp khu vườn. Ánh luồn qua khe cửa tỏa rõ chỗ Nèo nằm. Nèo nằm mé trong, quạt mo đậy mặt. Hai bên cạnh, hẵng còn khụt khịt thở chứ chưa ngủ. Đợi buồng bên kia ngáy o o, Hai quay sang lay vai vợ:

    - Nhà ngủ chưa? Dậy tôi bảo cái này.

    Thì rõ còn chưa ngủ nhưng Nèo cứ vờ vịt:

    - Em ngủ rồi. Mai em dậy sớm. Nhà cũng ngủ đi.

    Hai ngơ ngác:

    - Ơ! Nhà quên chuyện lúc trưa rồi à? Tớ ứ ngủ. Tớ muốn gần đằng ấy.

    - Ứ! Em ngượng lắm!

    Vẫn úp quạt mo vào mặt, Nèo quay mình sang. Hai đưa tay định giật ra nhưng Nèo cố giữ chặt. Ả khẽ cởi từng cúc áo để lộ tấm ngực trần. Hai tròn mắt, há hốc miệng, vành tai nóng lên hừng hực, mũi hếch cao khụt khịt thở. Hắn dán mắt vào thân thể vợ rồi những ngón lướt nhẹ, hắn cởi áo, cả mẩu người trần trụi đen trùi hũi đổ ập xuống Nèo. Đêm cuốn men nồng biến Nèo trở thành điền bà. Vừa đau, vừa ngượng, vừa thích, bỗng thấy phí hoài bao nhiêu năm lỡ làm gái ế.

    Từ hôm đó, Hai quấn quýt cả ngày bên Nèo. Bình thường, hắn lười chầy thây xác, suốt ngày ăn, ngủ với vác mặt đi đánh cờ. Bây giờ, Nèo đi đâu hắn cũng lẽo đẽo theo đấy. Vợ thổi cơm, chồng rút rơm rồi vào ngồi cạnh trong bếp. Thăm lúa, tưới rau, lấy bèo, Hai đều kè kè bên cạnh. Ông Dẹo dăm ba bận phải nhắc khéo:

    - Điền ông con giai, chứ đầu đội giời, chân đạp đất mà cứ bám váy vợ suốt ngày. Anh rảnh rỗi thì pha cho tôi cây tre, tôi đan mấy cái rổ.

    Nèo đâm ngượng thay chồng, ả giục:

    - Nhà pha đi pha cho thầy cây tre để em cho lợn ăn.

    Hai vùng vằng một lát rồi cũng vào nhà lấy dao phay.

    Trả lờiXóa
  2. Lúa đầu mùa, ba sào chín sớm, bà Dẹo giục con dâu gặt. Nắng vừa mới le lói nhú, vợ chồng đã kéo xe bò đi. Nèo chổng mông cắt lúa, Hai đứng đằng sau lượm. Đồng ngả một vàng trải dài, lúa nặng trĩu bông đu đưa theo cái heo may. Mỏi lưng, Nèo ngẩng người bổ liềm chỉ về quãng xa cách đó hơn trăm mét:

    - Nhà nhìn. Lúa em chăm nó khác. Chứ như bên này bông thưa mà lép nhiều quá. Rồi đấy nhà xem, cả mấy thùng chấu cũng chừng.

    - Ừ! Thì u đi bán bánh. Với lại người ta cũng chẳng mấy khi dòm ra đến đồng.

    - Nhà sức dài vai rộng còn không ra đồng? Chứ con một thì cũng phải làm cho nó khỏe khoắn.

    - Phải có Nèo người ta mới đi. Tớ đỡ đần cho chứ không thì khổ nhà lắm.

    - Được thế thì em mừng quá. Phúc phận em to bằng cái đình.

    Đúng lúc ấy thì u Nèo chạy ra tới nơi. Đứng trên bờ đê, u Nèo dạng chân hổn hển thở. Bà réo:

    - Chị Nèo ơi chị Nèo! Rấn lên đây tôi bảo?

    - Có chuyện gì mà u ra tận đây thế?

    Nèo bổ liềm đầu bờ, tiện thể, ả ôm luôn cả chục lượm lúa đi lên, chỗ u Nèo đang bám vào thành xe bò phì phò. Nèo gần tới nơi, bà mới chuyện:

    - Chị về ngay. Con Xuân nó lên cơn điên, cầm dao cứa mạch máu đang cấp cứu ở ngoài trạm xá xã kia kìa.

    - Nèo gần như ngã khuỵu, khuôn mặt hoảng hốt tối sầm. Ả hời hợt lẳng ôm lúa vào thùng xe rồi gặng hỏi:

    - Cái Xuân nó điên? Làm sao? Chứ nó về làng lúc nào hả u?

    - Tôi biết đâu được. Làng xóm người ta ầm ĩ cả lên, tôi chạy sang thì cái Xuân đã đi cấp cứu. Ông Thềnh ông ấy bảo nó về làng mấy hôm nay rồi. Thầy nó với thằng Tùng nhốt trong buồng. Hôm nay sểnh ra một tẹo, nó lên cơn rồi cầm dao cứa vào tay chảy những bao nhiêu là máu.

    - Thế làm sao mà cái Xuân nó điên?

    - Chị vạch đầu gối tôi ra mà hỏi. Còn không chạy về một tí lại cứ đi hỏi người mù tịt.

    U Nèo bực mình dậm chân xuống đất. Vừa lúc ấy Hai cũng gánh lúa lên tới nơi. Hai chào u rồi quay sang nhìn Nèo. Nèo dặn chồng:

    - Nhà gánh lên xếp cả vào xe hộ em. Em chạy về trước xem cái Xuân nó thế nào? Tí nữa em ra thì mình kéo lúa về.

    Hai ngơ ngác:

    - Thế cái Xuân nó làm sao?

    - Cứa đứt mạch máu, đang nằm ngoài trạm xá xã kìa.

    U Nèo nhanh nhẩu. Rồi Nèo cuống cuồng chạy trước, u Nèo lẽo đẽo đi sau. Con đường hanh mù mịt bụi. Nắng, gió, cào cào bay phành phạch lẫn trong u u tiếng sáo diều của trẻ chăn trâu. Nửa buổi.

    Nèo ù một mạch ra tới trạm xá xã. Gian phòng chừng mươi mét trong dãy cấp bốn lụp xụp, Xuân nằm thin thít ngủ, tay quấn kín băng trắng. Tùng ngồi đầu giường, thấy Nèo, hắn kéo thêm chiếc ghế nữa. Đợi Nèo ngồi xuống, hắn mới chuyện:

    - Giờ chả biết làm thế nào chị ạ.

    Nèo thất thần dán mắt vào Xuân ngay từ lúc vừa mới tới. Xuân hốc hác, vài ba vết sẹo trên mặt, nước da nhợt nhạt, cặp mắt trũng sâu xuống. Ả ngồi sát bên giường, nắm lấy tay nó, đôi xâm xấp ướt quay sang hỏi Tùng:

    - Sao nên nông nỗi này? Làm sao mà nó điên đến mức cầm dao cứa vào cổ tay?

    Tùng thở dài:

    - Chuyện dài lắm. Em cũng không biết nói thế nào với chị. Lỗi tại em cả.

    Tùng mếu máo khóc, nước mắt ứa ra. Hắn kể bằng chất giọng của kẻ ăn năn:

    - Thì chị biết. Chị Xuân là đi làm lẽ cho người ta. Hoàn cảnh anh Hòa chắc chị chưa rõ hết. Lấy vợ gần chục năm, con cái không có, vợ mắc bệnh nan y, sống chết chỉ nay mai.

    Trả lờiXóa
  3. Ngưng một lát, Tùng rồi tiếp:

    - Anh em công tác cùng đơn vị lại thân thiết nên hoàn cảnh anh Hòa em đều rõ cả. Gia đình anh Hòa cứ giục anh ấy lấy vợ lẽ thế nên em mới dám se duyên. Những tưởng cơm lành canh ngọt, nào ngờ, vợ cả nổi máu ghen tuông, thừa lúc chồng vắng nhà ra tay hành hạ vợ lẽ. Chị Xuân có nói chuyện với anh Hòa. Anh Hòa khuyên cố nhẫn nhịn vì vợ cả cũng chả sống được bao lâu nữa.

    Tùng nghẹn trong cổ họng đưa tay cào rối mái đầu. Hắn gục mặt xuống kể tiếp:

    - Hàng xóm người ta kể, nhiều hôm chị Xuân gội đầu, bà ta dội cả gáo nước nóng lên khiến chị em bỏng giãy nảy. Hết chửi bới rồi lại đốt quần áo, chị Xuân cãi một lời là chị ta lao vào tát tới tấp rồi gào lên ăn vạ. Đánh lại thì chị Xuân không dám, phần vì chồng dặn dò, phần vì sợ chị ta yếu, nhỡ sơ sểnh lại mang tội mang vạ. Nhiều hôm ức quá, sang nói chuyện với mẹ chồng bị mẹ chồng mắng cho một trận vì đã làm lẽ còn tranh giành hơn thiệt với người sắp chết. Hàng xóm chứng kiến hết, em sang đón chị Xuân, người ta kéo vào nhà kể lại. Anh Hòa thi thoảng mới về, chuyện vợ cả vợ lẽ cũng hiểu phần nào. Vợ cả khuyên chả được thì chỉ còn nước nhờ vợ lẽ nhẫn nhịn một thời gian. Ăn không ngon, ngủ chẳng yên, bảo sao chị em không phát điên lên. Chị em phát điên, bên nhà chồng cũng giấu. Chị Xuân bị nhốt lại, hôm vợ cả chết mới nói chuyện với nhà em nhờ đưa chị ấy về bên này một vài hôm rồi sau đó đón lại để chữa trị.

    Nèo thút thít, nước mắt giàn giụa đẫm hết chiếc khăn. Tùng tiếp:

    - Nhìn chị Xuân như vậy hỏi sao mà không sót. Thầy em đuổi anh Hòa, nhất quyết không bao giờ cho đón chị Xuân nữa. Chị Xuân về được ba hôm nay rồi. Em và thầy thay nhau trông nom. Em đang tính cho chị em đi trại để chữa trị. Chứ như hôm nay thì có ngày chị em mất mạng như chơi. Thầy em không còn khỏe, em cũng chỉ xin nghỉ phép được một mấy ngày.

    - Sao không báo chị biết? Giá chẳng xảy ra việc hôm nay thì...

    - Em định thư thư rồi báo cho chị. Cũng không muốn để làng nước người ta ầm ĩ. Hàng xóm xung quanh phải nhờ họ kín miệng. Định tính đợi thu xếp nơi điều trị xong thì mới báo cho chị hay. Vả lại, chị cũng mới về nhà chồng.

    Nèo nhìn Tùng hờn trách, ả cố kìm cơn òa khóc để giữ yên tĩnh cho Xuân ngủ. Ả sụt sịt, cánh tay đưa lên vuốt mái tóc rối của Xuân. Vừa lúc đó, Đoạch cũng vào tới nơi. Đoạch đương ốm dở, khuôn mặt gầy guộc xanh xanh. Đoạch nhìn Xuân rồi quay sang hỏi Tùng:

    - Sao nên nông nỗi này hả em?

    Ả bỏ nón để góc nhà. Tùng đứng dậy nhường ghế cho Đoạch. Đợi Đoạch an tọa Nèo mới chuyện:

    - Khổ con Xuân quá. Chuyện thì dài dòng, để thư thư rồi tao kể hết cho mày.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com