Thứ Ba, 22 tháng 9, 2009

Cưỡi người - Phần 14

Béo, tên thật là Cắng - Hồ Thị Cắng. U Cắng bán lòng lợn ở cổng chợ tự bao giờ chẳng rõ. Đến khi Cắng nhớn, bà trao cả cơ nghiệp cho Cắng trông nom. Cắng theo mẹ bán hàng từ nhỏ nên thạo việc lắm, ăn nói lại có duyên, cứ đá đưa nịnh chuyện khách khiến lòng lợn ngày càng đắt hàng. Bán chạy hơn mẹ, Cắng nhờ người đóng bảng hiệu to tướng treo trước cửa: "THANH CẮNG - LÒNG LỢN TIẾT CANH GIA TRUYỀN".
Cưỡi người - Phần 13 - Phần 12 - Phần 11 - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

4 nhận xét:

  1. Sương đã tan hết. Đất căng mặt ráo khô nứt nẻ dưới hanh. Những gốc rạ rạc mình nằm rũ rượi gục. Nhà nào cũng cắt sát gốc để lấy rơm nên chỉ còn một mỏm mang về lẳng chuồng lợn lúc mưa phùn gió bấc. Cách chỗ Nèo chừng trăm mét, Bồn đang nèn chặt gánh. Ả đong đưa chuyện:

    - Cứ ốm đau suốt cô ạ. Từ ngày đẻ đến giờ, ruộng nương bảo để đấy, vợ chồng tôi gặt xong thì gặt cho. Vậy mà đùng đùng đi cắt được hai hôm thì nằm vật ra. Thằng cu cũng phải lẳng sang bên này. Rõ khổ.

    - Chả cậy sức cho lắm. Gớm! Hẵng cứ tưởng còn thành niên. Lúc chửa thì chả giữ gìn kiêng cữ, cứ lăn ra mà làm.

    - Cũng tại tôi. Chẳng chảnh chọe với em chồng thì nó cũng đâu đến nỗi.

    Bồn rơm rớm nước mắt. Ả ngượng ngùng nhớ lại những lúc to tiếng với Đoạch. Máu mủ chả bỏ được nhau. Bồn liệt giường liệt chiếu mấy tháng, Đoạch không vào thăm nhưng một tay thu vén hết ruộng nương. Dạo ấy ả còn đương chửa vượt mặt. Bồn khỏe, ra đồng nghe làng nước nói lại mới hay chứ Tằng chẳng hé nửa nhời. Gã giấu dịt.

    Trăng tháng mười nhờ nhờ tỏ. Khuôn vành vạnh trôi lơ lửng giữa màn sương và mây đêm. Hết việc Nèo mới thảnh thơi đi tắm. Trời cuối thu đã luống hơi lạnh. Chẳng dám đẵm mình dưới ao, Nèo đổ đầy vại nước, đun một nồi khúc tần để cạnh. Nhà tắm dựng trên khoanh đất nhỏ quây bằng tấm cót rách bên cạnh bụi chuối. Giờ này bố mẹ chồng đang ngồi nhấp nước chè bình phẩm thiên hạ. Hai, cơm chửa xuôi bụng đã nằm vắt chân nghe đài. Yên tâm chẳng còn ai ra vườn, Nèo lõa lồ dưới bóng trăng khuya. Những gáo nước ào ào dội. Hương khúc tần thoang thoảng gột sạch mình mẩy đẫm đọng mồ hôi lúc ban chiều. Trời phe phẩy, phần phật tàu lá chuối phởn vẫy giữa bóng đêm. Đang mơn trớn thì Nèo tròn mắt hoảng hốt. Một bóng đen nấp cạnh bụi chuối. Ả nháo nhào thò gáo ra gõ cồng cộc vào đầu kẻ vụng trộm:

    - Ối giời ơi! Tiên sư đứa thổ nào rình bà tắm thế này? Ai?

    - Á! Tớ đây. Chồng Nèo đây.

    - Giời ạ! Sao chẳng ngủ đi còn ra rình em tắm?

    Hai chả thò nổi cổ nhìn qua phên liếp. Gã nấp bụi chuối cố chộp những mảng da thịt lộ liễu trên khe hổng. Nèo đâm ngượng, ả vơ tấm áo choàng lên người rồi trách:

    - Khiếp. Chung chăn chung chạ rồi mà còn rình người ta tắm. Chồng ơi là chồng!

    - Ứ! Tại tớ quen mui. Mà như vầy chả thích hơn ấy à.

    Trả lờiXóa
  2. - Ơ. Thế trước nay vẫn rình em tắm hả? Ối giời. Giờ mới toạc móng heo ra nhá. Khiếp. Người ta chết ngượng đây này!

    Nèo cắn vạt áo chúm chím quay mặt đi. Hai thật thà:

    - Ừ. Nhà chả biết đếch gì. Ngày xưa tớ vẫn rình nhà tắm suốt. Sao nhà hay tắm khuya thế.

    - Hứ. Xấu hổ quá. Thế mà người ta chả biết. Người ta mà bắt được thì ốm đòn.

    - Bắt làm sao được. Ở cái làng này, tớ đố đứa nào lặn giỏi hơn tớ đấy.

    - Hứ. Thế cứ lặn dưới nước mà nhìn à?

    - Không. Tớ lấp trong lùm sen.

    - Ơ! Thế ra là mình. Bao nhiêu lần tắm, thấy trong lùm sen động đậy em lại cứ tưởng ma trêu hay cá quẫy. Chứ em mà biết, em leo lên bờ cầm đất đáp túi bụi cho mà xem. Cái tội rình điền bà tắm. Dơ. Á à! Thế trước nay rình bao nhiêu người rồi hả? Khai mau.

    - Chả thèm rình ai. Rình mỗi nhà tắm.

    - Em chả tin. Nhưng chừa cái tật ấy đi. Xấu lắm.

    - Chúng mày làm cái gì mà cứ nhí nhéo ngoài đấy hả? Khuya lơ khuya lắc rồi đấy. Còn không vào đi ngủ đi. Để thiên hạ người ta yên giấc với chứ.

    Bà Dẹo ra đầu sối réo vợ chồng Nèo. Nèo rối rít giục chồng:

    - Nhà đi vào ngủ đi. Em thay quần áo rồi em vào không u mắng cho đấy. Chỉ khổ em thôi.

    Hai lũn tũn đi vào. Nèo mặc quần áo rồi cũng vào ngủ. Khuya. Sương đậm hơn buông mờ ảo ánh trăng cuối thu. Đâu đó một tiếng chim kêu lạc lõng giữa thanh vắng im lìm.


    Bà dẹo ngắm được hai thúng khoai ngoài chợ, của ngon lại rẻ, bà nhón mấy đồng mua tất rồi nhắn người bảo con dâu ra gánh về. Nèo đi đằng trước, Hai lẽo đẽo theo sau. Qua cổng chợ, đập vào mắt hàng lòng lợn tiết canh, nhạt miệng, Hai bảo vợ:

    - Nhà gánh về cho u. Tớ vào đây làm mấy chén rượu đã. Đang thèm cháy cả cổ họng đây này.

    - Vâng. Nhưng nhớ về sớm ăn cơm không u lại mắng em đấy.

    - Ừ.

    - Ối giời. Ông anh. Từ ngày lấy vợ chả thèm ghé hàng em gì cả. Vợ nó quản rồi hả? Gớm. Trông thế mà sợ vợ.

    Ả chủ quán phì lộn nửa đùa nửa thật. Cặp má phây phây lún núm đồng tiền lúng liếng nhìn Hai. Hai cãi:

    - Đứa nào quản tớ? Dạo này ít ra chợ thì tớ ít ghé chứ đứa nào quản? Cho tớ đĩa lòng, lưng chai rượu. Nhớ phải hâm lòng đấy!

    - Chần chứ sao lại hâm? Vú vợ lấp miệng đâm lú hết cả rồi.

    - Ờ. Ờ. Tớ quên. Lòng chần. Lòng phải ăn nóng mới ngon béo nhỉ? Chả thế mà các cụ hay bảo "nóng lòng".

    Trả lờiXóa
  3. - Hớ hớ hớ. Đúng. Ông anh chí phải. Con nhà chữ nghĩa, ăn đầy đĩa, uống đầy chai, miệng lai rai nhả chữ ông anh nhỉ?

    Đĩa lòng bày trước mặt. Vài cọng rau thơm đã héo quắt xếp trong cái bát bên cạnh, nửa chai rượu nhấp trước một chén súc miệng, Hai ngồm ngoàm chuyện:

    - Rồi đấy béo xem, tớ ngấm hơi men là tớ phun cho tràng thơ, béo cố chép đem về gối đầu giường mà đọc.

    - Thế hở? Nhớ đấy. Làm thơ rồi em miễn phí cho hai chén rượu. Em là em mê thơ lắm đấy!

    Béo, tên thật là Cắng - Hồ Thị Cắng. U Cắng bán lòng lợn ở cổng chợ tự bao giờ chẳng rõ. Đến khi Cắng nhớn, bà trao cả cơ nghiệp cho Cắng trông nom. Cắng theo mẹ bán hàng từ nhỏ nên thạo việc lắm, ăn nói lại có duyên, cứ đá đưa nịnh chuyện khách khiến lòng lợn ngày càng đắt hàng. Bán chạy hơn mẹ, Cắng nhờ người đóng bảng hiệu to tướng treo trước cửa: "THANH CẮNG - LÒNG LỢN TIẾT CANH GIA TRUYỀN". Hàng Cắng đông khách thì lắm kẻ trề môi bôi nhọ. Có đứa ác ý, thừa lúc đêm hôm mang vôi quệt vào vách quán: "NANH CẮN - LỒ... LỢN TIẾT TANH MA TRUYỀN" bảo sao không điên tiết. Cắng chẳng vừa, nghỉ nguyên buổi bán, xóa chữ rồi hít hơi chửi đẫy một phiên chợ. Thiên hạ từ đấy mới biết Hồ Thị Cắng là đứa chẳng vừa.

    Cắng kém Nèo ba tuổi nhưng đã qua một đời chồng. Cưới nhau được bảy tháng thì lôi nhau ra tòa ly dị. Chồng Cắng tên Cồi, một tay sâu rượu. Cồi ngày nào cũng đá đưa hàng Cắng. Có tiền sòng phẳng, không tiền uống chịu ghi sổ. Một chiều xâm xẩm rét, Cắng cố bán nốt tí lòng ế thì gặp Cồi la cà ngoài đường. Cắng liền gạ gẫm. Chứ chả hời quá, rượu với thức nhắm rẻ thối, Cồi vục đầu uống đến khi say mềm nằm vật ra quán. Cắng định bụng nhắn người nhà đưa về nhưng ngập ngừng rồi đóng chặt cửa. Hôm sau cả làng ầm ĩ chuyện Cồi cướp mất nghìn vàng của Cắng. Cắng đến tận nhà ăn vạ. Đám cưới vội vã diễn ra sau đó vì hai họ sợ Cắng bụng to, thiên hạ người ta xì xầm.

    Chồng Cắng nghiện rượu nặng. Ngày nào cũng uống vụng hàng của vợ. Uống xong rồi ngủ, ngủ dậy lại uống. Ở với nhau Cắng mới biết mình dại. Thèm chồng chẳng đặng nên mới đèo bòng. Thôi. Cứ lôi ra tòa cắt xoẹt một nhát cho xong chứ không mang nợ cả đời.

    Hai phừng phừng mặt. Hơi men đã ngấm, đôi mắt lờ đờ chực kéo xụp xuống. Chống đũa vào bát, Hai gật gù ngâm nga mấy câu thơ như đã hứa tặng chủ quán:

    Tóc em cột tựa đuôi bò
    Dẻo chân ra chợ hẹn hò với ai?
    Tay hàng bún, mắt hàng khoai
    Ruộng nương chả thiết đái hoài ruộng nương
    Nhập nhèm gà chửa nhảy chuồng.
    Cơm no vác bụng ra đường tìm duyên
    Môi em thắm, tóc đen tuyền
    Lẳng lơ giả bộ chính chuyên gạt đời?
    Đầu thôn vọng tiếng em cười
    Cuối thôn bà cụ điếc lòi cũng hay

    - Hay. Say thì cái gì chả hay? Rõ khổ em chưa? Chồng không về để u mắng như tát nước vào mặt.

    - Nhà đấy à? Tớ...tớ...

    Hai đổ vật ra ghế băng, Nèo chạy lại đỡ chồng rồi trong lúc Cắng chẹp miệng thông cảm:

    - Chứ em gàn rồi đấy chị. Còn định đòi uống thêm.

    - Vâng. Hết bao nhiêu cô cứ ghi cho tôi. Tôi dìu nhà tôi về trước cái đã.

    Trời mẩn lạnh. Cơn say rũ, Nèo dìu chồng về làng. Sau lưng, Cắng lườm nguýt rồi quay vào dọn hàng. Trưa, chợ đã tan, chỉ còn lại vài chiếc lá bánh nằm cong queo cho gió thốc.

    Trả lờiXóa
  4. nhat ky cua ban hay la truyen ban viet vay, viet tot wa

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com