Thứ Hai, 19 tháng 10, 2009

Cưỡi người - Phần 16

Bà Bời nhà ở đầu ngõ. Bà mắt lé, môi mỏng, người lùn, khuôn mặt phèn phẹt như đít xoong nhôm. Ngày trước thầy u bà phải dùng đến chị gái mới cưới được chồng cho bà. U Nèo kể vậy. Giai làng bên sang, có anh cao lớn mặt mũi sáng sủa, cô chị chường mặt tiếp khách, cô em nấp trong buồng.

Cưỡi người - Phần 15 - Phần 14 - Phần 13 - Phần 12 - Phần 11 - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

3 nhận xét:

  1. Đoạch chết. Gần trưa người ta mới phát hiện ra Đoạch chết. Ả cứng đờ ôm con khản tiếng khóc bên mẹ. Làng Đọt xôn xao tin dữ, thôn trên xóm dưới bỏ việc nườm nượp kéo đến chật kín cả sân. Đám điền bà đỏ hoe mắt, có người khóc ra tiếng, đám điền ông nhí nhéo sắp xếp nhau lo lễ tang đột ngột của làng.

    Bà Tùy ngồi bệt trên hè, chân quặp tay ôm cột nhà. Bà rống lên thảm thiết khóc cứ y như con dứt ruột vừa mới lìa đời:

    - Giời ơi là giời. Sao con cái Đoạch nó khổ thế này hả giời? Sao mày bỏ con mày mà đi thế hả Đoạch? Con mày còn chưa cai sữa. Sao mày lỡ lòng nào để con mày mồ côi? Hư...hư...Con ơi! Tội tình gì hả con? Sao ông giời để mẹ con cái Đoạch nó khổ thế này?

    U Nèo ngồi xổm bên cạnh. Hàng xóm đánh tiếng, bà thủ sẵn khăn đút túi rồi mới sang. Chả khóc ra bài ra bản, chốc chốc, bà hé cửa miệng vãn "Ối Đoạch ơi!" rồi lại dấp kín khăn tu tu. Chị Thoại bế con Đoạch rầu rĩ. Lưng bát nước cơm nó mới uống hết hơn một nửa, thằng bé lả đi trong ồn ào.

    Đoạch nằm trên giường nhắm nghiền hai mắt. Khuôn mặt gầy rộc thâm tái, xanh xao. Bồn bám thành giường khản giọng gào không ra tiếng. Ả ngất lên ngất xuống đã mấy bận. Hai đứa trẻ bấu víu áo mẹ òa khóc theo. Tằng đờ đẫn nhưng vẫn giữ được tỉnh táo thu xếp việc cho em. Người ta kéo đến chật sân chen chúc nhau sụt sịt. Vài kẻ tháo vát sắn tay đỡ đần ma chay.

    Suốt buổi chiều, Nèo nằm phủ phục bên quan tài Đoạch. Bồn ngồi cạnh, khuôn mặt đã sưng húp híp tấy đỏ. Nước mắt bết rèm mi, Bồn thẫn thờ mệt mỏi. Chốc chốc, ả rống lên những lời vãn trách em:

    - Em ơi là em! Sao em nỡ lòng nào em bỏ chị, em bỏ anh Tằng, em bỏ con em mà đi? Rồi đây hai cháu em nó biết gọi ai bằng cô, con em nó biết gọi ai bằng mẹ. Nó đói, nó khóc, nó biết tìm mẹ ở đâu? Làng nước ơi, Diêm Vương bắt mất em tôi rồi. Đoạch ơi!

    Người vào viếng lần lượt thắp nhang cho Đoạch. Khói hương mù mịt cả hai gian nhà. Những đứa con gái lấy chồng làng bên cũng sang. U Nèo ngồi xổm góc hè nom thiên hạ. Sau trận khóc, bà chả thiết nhai giầu, lơ đễnh tiếc thương.

    Hôm sau đưa Đoạch ra đồng. Trời tạnh gió, hửng chút sáng trong ảm đạm màu mây. Chồng Nèo - Hai, sau khi tham gia vào toán đào mộ lại quay về kéo xe tang đến trước cổng. Quan tài được khiêng lên. Nèo, Bồn, bà Tùy gào khóc thảm thiết trong lúc tay bám víu như tiếc nuối muốn giữ lại quan tài. Màn lễ nghi qua loa, người ta kéo Đoạch ra đồng.

    Cả làng đưa tiễn Đoạch. Mấy người điền bà bám thành sắt xe tang gào khóc. Những kẻ lùng quanh cũng to tiếng chẳng kém. Mặt mày ủ rũ, Tằng hì hụi đẩy đưa em về nơi an nghỉ cuối. Gã không khóc, bao nhiêu nước mắt nuốt cả vào bụng mất rồi.

    Sau đám tang, con Đoạch về sống với bác. Bồn chăm nó còn hơn chăm con đẻ. Tằng cũng đem em gái về hương khói trong nhà. Khu vườn nơi Đoạch ở được gã rào kín bỏ hoang.

    Cả tháng nay Nèo rầu rĩ. Những đêm không ngủ, ả chùm kín chăn thút thít trong lúc chồng vẫn khò khò nằm cạnh ngáy. Thi thoảng, buồng bên này bà Dẹo thính tai nghe thấy. Bà ậm è giọng, ho ra tiếng rồi loẹt quẹt dép trở dậy. Mẹ chồng sang, gõ cồng cộc vào cánh cửa mắng Nèo:

    - Chị có để yêm cho người khác ngủ không thì bảo? Muốn khóc thì mai ra đồng mà khóc.

    Nèo ra đồng khóc thật. Nước đổ ải trắng băng đánh sóng òng õng. Cắp đầy thúng tro đem giắc mạ, Nèo ghé nghĩa địa thăm mồ. Trời lạnh, ả ngồi bệt vào thúng dàn dụa nước mắt thủ thỉ bên mộ Đoạch. Bốn cô Kiều ế giờ chỉ còn trơ vơ mỗi một mình Nèo.

    Trả lờiXóa
  2. ***

    Mấy người bà lão trong xóm sang nhà u Nèo nhờ làm sớ. Bà Tùy ngồi giữa giường bổ cau, chuyện:

    - Mới đây mà đã đến trăm ngày con cái Đoạch. Rõ khổ! Thằng bé chả biết bố là ai nay lại mất mẹ. Số người ta.

    - Cái bà này! Kiểu gì cũng nói được. Ngày xưa cô ấy chửa hoang, bà chả ghét ra mặt còn gì?

    Bà Bời vặn vẹo. Bà Tùy cãi:

    - Con gái nhỡ nhàng kiếm mụn con cũng được chứ sao? Tôi rèm pha ngoài miệng cho thanh niên mới nhớn nó không bắt chước. Gớm! Người làng người xóm, nó làm gì mà tôi phải ghét bỏ. Con cái Bồn thì tôi chả thèm chấp. Cái ngữ mếch qué. À! Các bà nom con cái Cắng cứ như chửa rồi đấy nhỉ? Bụng nó to đáo để.

    - Nó béo ra đấy! Chửa đâu mà chửa? Chửa với ai?

    U Nèo không đồng tình, bà Thái móc máy:

    - Bà cứ quanh quẩn ở nhà suốt ngày thì biết cái gì? Nó chả ngủ với cả tá điền ông ở rồi ấy chứ. Làng này cũng ối ra đấy? Cứ ngồi nhắm rượu rồi cợt nhả với nhau, kiểu gì chả chung chăn chung chạ.

    - Bà ăn nói luyên thuyên. Nó béo như con nái sề ấy thì ai người ta thèm?

    Bà Bời cãi, bà Thái giằng lý:

    - Rượu vào, nái sề cũng thành tiên nữ, ăn nằm ráo. Gái đần không biết đằng giữ chồng rồi có ngày mất cũng nên. Thành tuồng chèo cho thiên hạ xem.

    - Ối dào! Có chồng để thiên hạ thèm chẳng hãnh diện quá? Gái khôn gái khéo còn chồng mà giữ. Ối người cũng chả có đâu mà giữ.

    Chạm tự ái, u Nèo bực mình quay sang bà Bời:

    - Bà cạnh khóe tôi ấy à?

    - Tôi chả cạnh khóe bà làm gì? Tôi nói ai người đấy tự hiểu. Gớm. Tưởng đẹp đẽ gì? Đến chồng cũng phải bỏ của chạy lấy người thì biết.

    - Này. Đừng có mà chửi khéo nhá!

    Bà Thái vênh mặt đe. Bà Tùy vểnh tai hóng chuyện nãy giờ mới liên tiếng:

    - Ơ hay các bà này. Chuyện thiên hạ hóa thành cãi nhau đấy à? Dở hơi. Đây! Cau đây. Nhai đi cho đỡ ngứa mồm. Tầm phơ tầm phất.

    Bà Bời nhà ở đầu ngõ. Bà mắt lé, môi mỏng, người lùn, khuôn mặt phèn phẹt như đít xoong nhôm. Ngày trước thầy u bà phải dùng đến chị gái mới cưới được chồng cho bà. U Nèo kể vậy. Giai làng bên sang, có anh cao lớn mặt mũi sáng sủa, cô chị chường mặt tiếp khách, cô em nấp trong buồng. Người ta đồng ý cưới và ở rể. Nhà giàu nứt vách, của ăn của để lại còn vàng đút lọ chôn chân giường. Thầy u bà muốn ở rể vì không có con giai. Ngày đám cưới diễn ra suôn sẻ, nửa đêm tân hôn, cô dâu đụng chạm chú rể thấy toàn cà khoeo cà khoẳm, cục lồi lõm cuộn tròn trong chăn. Cô dâu hoảng hốt la toáng lên mới vỡ lẽ nhà giai cũng chơi khăm, đem đánh tráo chú rể. Thế rồi ăn ở với nhau được những năm mụn con.

    ***

    Chồng gãi đầu gãi tai ngập ngừng không thành tiếng:

    - Nhà...nhà...

    - Nhà cửa gì? Cứ nói tuột ra em xem nào?

    Nèo giục chồng trong lúc vắt chéo chân cửa chuồng lợn múc cám. Rặn mãi mới thành câu, Hai đáp:

    - Nhà...nhà có tiền không?

    - Để mình làm gì?

    - Cô Cắng cô ấy đòi tiền rượu. Tớ chả có đồng đếch nào cả. Nhà cho tớ mượn một ít nhớ.

    - Tiền nong u quản hết, em làm gì có. Sao mình không xin u.

    - U mắng chết. Mà u chả cho tiền đi uống rượu đâu.

    - Kệ mình.

    Nèo xách thùng quay đi bỏ mặc hai ngơ ngơ đứng. Trời sâm sẩm lất phất cơn mưa bụi. Cái lạnh phần phật rung tàu lá run rẩy trong màn đen nhá nhem buông.

    ***

    Trả lờiXóa
  3. Rón rén ghé hàng Cắng, Nèo cố ý không để bà Dẹo nom thấy. Vài người khách vục đầu ăn, Cắng tơ hơ vén quần ngồi chống chân dòm thiên hạ. Vừa thấy Nèo, ả ậm è đánh tiếng:

    - Này! Chị kia. Thập thà thập thò gì thế?

    - Tôi gửi tiền rượu nhà tôi uống hôm nọ.

    Ả móc túi đưa tiền cho Cắng. Cách đây mấy hôm, Cắng giận Hai tím mặt. Bụng phưỡn phưỡn từng ngày mà hắn nhất quyết không chịu công khai quan hệ. Ả cấm cổng, đòi tiền rượu cố ý bức hắn. Hai cũng chả muốn dùng dằng thêm nữa, gã định trả xong nợ rồi cắt đứt đi lại luôn thể. Cắng đưa tay nhận tiền, ả hỏi Nèo:

    - Có thế thôi à?

    - Nhà tôi bảo uống hôm đấy, lưng chai rượu với đĩa lòng còn gì?

    Chả nhẽ lại tồng tộc khai hết những bận Hai bì bũm ở nhà Cắng. Ả đáp:

    - Ừ. Chị đứng đợi tôi một tí.

    Lẳng bọc tiền trên bàn, Cắng quay vào chiết rượu. Đang rót, ả buông chai bật dậy lao về phía Nèo. Thục tay túi áo, Cắng la toáng lên:

    - Bớ người ta! Chị Nèo ăn cắp tiền. Ối giời ơi! Vừa mới quay đi đã thó trộm rồi. Quân ăn cắp. Đồ tắt mắt.

    Cắng rút tay khỏi túi áo Nèo giơ lên dăm bảy đồng bạc. Gặng hỏi chồng từ trước, Nèo mang đủ số nợ đến trả chứ không có thừa. Chỉ một nhoáng Cắng thò tay lôi ra. Tiền ở đâu?

    Mấy khách ngưng ăn ngẩng dậy nhìn Nèo. Dân bán hàng quanh đó cũng nhớn nhác chạy vào. Nèo chưa kịp hiểu đầu đuôi, Cắng đã bù lu bù loa:

    - Quân tắt mắt. Vừa mới quay vào chiết tí rượu mà đã nhón ngay tiền của bà. Đây! Làng nước xem. Tôi để tạm ở đây, quay ra quay vào nó đã thó mất mấy đồng. May mà tôi nhanh mắt. Tiên sư bố con đĩ. Quân ăn cắp.

    - Này! Tôi nói mà biết nhá! Tôi không ăn cắp. Đừng có mà vu oan.

    - Thế tiền ở đâu? Tiền của mày móc hết trả tao rồi còn gì? Tiền này người ta vừa trả tao. Đây! Đồng rách góc ông Bời mới đưa đây. Còn cãi hả. Đĩ già mồm.

    Khách hàng Cắng gật đầu đồng ý. Lúc ông Bời thanh toán, Cắng đùn đẩy không nhận vì tiền mất góc. Họ đương nhắm rượu bàn ngoài nên tận tai nghe rõ. Dân tình xầm xì. Bà Dẹo cũng tắt bếp chạy vào quán. Bà lao đến giật thốc cánh tay lôi xềnh xệch Nèo đi:

    - Đi. Chị còn đôi co à? Nhục nhã quá. Chị về ngay rồi tôi bảo chị. Đói khát gì mà chị lại làm như vậy. Cô Cắng bỏ quá. Để tôi về dạy con.

    - Đấy. Tôi chả đôi co nữa. Đã ăn cắp còn già mồm. Chẳng ngờ nom thế mà tắt mắt.

    Ngơ ngác chưa rõ tiền từ đâu lại nằm trong túi áo, Nèo quay sang bà Dẹo:

    - U để con hỏi cho ra nhẽ đã.

    Bà Dẹo giận dữ quát lên:

    - Đi về...ề.

    Nèo ngượng ngùng quay người trong lúc thiên hạ chỉ trỏ. Vài ánh mắt khinh miệt dõi theo. Ngân ngấn lệ, ả đánh tay chạy tuột một mạch vào làng.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com