Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Cưỡi người - Phần 17

Nèo lao thẳng vào Cắng cào cấu. Ả túm tóc tát được ba nhát thì Cắng đỡ được, liền tay vả lại vào mặt Nèo. Bồn chạy đến giúp Nèo. Ả giật mạnh tóc Cắng, xé áo rồi cào lên khắp cổ và ngực Cắng. Cắng yếu ớt chống lại, ả vừa gào khóc vừa chửi rủa thậm tệ Bồn và Nèo.
Cưỡi người - Phần 16 - Phần 15 - Phần 14 - Phần 13 - Phần 12 - Phần 11 - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

4 nhận xét:

  1. Bà Dẹo dọn hàng, đi vòng qua nhà thông gia đánh tiếng để u Nèo sang. Trong buồng, Nèo nằm sấp trên giường thút thít khóc. U Nèo ngồi bệt dưới nền nhà mếu máo:

    - Con ơi là con. Đói cho sạch, rách để thơm. U một thân một mình nuôi không dạy mày thói ăn cắp. Sao đến cơ sự này hả con?

    - Đấy! Giờ thiên hạ người ta ai cũng biết cả đấy. Có khi còn xúc thóc, xúc gạo đem đi bán cũng chừng. Nhà này rồi còn cái nóc.

    Trên phản, bà Dẹo chân chống chân khoanh xỉa xói. Chồng bà quắc mắt quát:

    - Bà có im đi không. Nó ăn ở như thế còn thế nào nữa?

    U Nèo nhoai cổ góp nhời:

    - Từ nhỏ đến nhớn, nó chả bao giờ tơ tưởng của ai cái gì. Hoặc là người ta hiểu nhầm chứ dễ gì thay tính đổi nết.

    Ông Dẹo năn nỉ:

    - Bà hẵng lên đây ngồi đã.

    - Ông cứ kệ em. Em ngồi dưới nói chuyện cũng được. Con cái Nèo, mày ra đây kể đầu đuôi xem thế nào? Còn khóc lóc gì nữa?

    Nèo lủi thủi bước ra. Ả an tọa cuối phản thanh minh:

    - Con không ăn cắp. Đang đứng thì cô Cắng cô ấy chạy ra móc túi. Con cũng không biết tiền từ đâu?

    - Thế chị làm cái gì mà vào đấy?

    Bà Dẹo vặn vẹo. Nèo đáp:

    - Con trả tiền rượu nhà con uống. Cũng nợ vài tháng rồi. Tưởng nhà con đã trả, hóa ra lại chưa.

    - Chị lấy ở tiền đâu? Chị bán thóc đi đấy à? A! Chị này to gan nhỉ?

    - Không. Có mấy đồng cua cá con vẫn để dành.

    - Thế ra vốn riêng vốn tây cơ đấy. Thế sao lại có tiền của cái Cắng trong túi chị? Mà trả xong thì về chứ còn đứng đấy làm gì?

    - Cô Cắng bảo đứng đợi cô ấy nhờ tí việc. Con tưởng cô ấy chiết rượu nhờ cầm hộ cho ai.

    - Chị nói lạ. Như thể cái Cắng nó đổ oan cho chị không bằng. Nó thù oán gì chị?

    Bà Dẹo giằng co lý lẽ. U Nèo lên tiếng khuyên răn:

    - Tiếng xấu thì cũng mang rồi. Chả thanh minh thanh nga gì nữa sất. Từ rày, có đói có khát...

    - Ơ hay! Bà nói thế hóa ra nhà này để nó đói khát hả?

    - Em muốn có đôi nhời khuyên con. Bà bảo vậy em biết cãi sao? Thôi. Ông bà nghỉ, em xin phép lại nhà kẻo trưa.

    Ấn tay xuống nền, u Nèo đẩy người đứng dậy lủi thủi đi. Ông Dẹo cất tiếng chào:

    - Bà đừng chấp nhà tôi. Bà lại nhà nhá.

    - Vâng.

    Trả lờiXóa
  2. Sau bữa cơm trưa, Nèo đem hết sự tình kể cho chồng. Rút tăm khỏi miệng, Hai quẳng mạnh xuống chân, gã hoằm hoằm mặt lao đến nhà Cắng. Vợ can, u can cũng không ăn thua. Nèo định bụng chạy theo thì Hai cản:

    - Nhà với u mặc tớ. Tớ sang nói chuyện với con Cắng. Chả nhẽ lại để mình mang tiếng xấu? Nó vu oan chứ đếch thèm ăn cắp thứ gì nhà nó.

    Gã hung hăng rụt cổ bước. Bà Dẹo lắc đầu đoạn quay vào nhà đánh một giấc trưa. Nèo bưng mâm bát ra giếng rửa.

    Cắng ngồi xổm trên hè vừa giã vừng vừa nỉ non hát. Chày thuỳnh thuỵch nện cối khiến những hạt vừng vung lên rồi rơi xuống. Vừa thấy tình nhân, ả ngoái cổ chua chát:

    - Đã vác mặt sang đấy à? Thề với chả thốt.

    - Cắng. Sao Cắng dám làm thế? Hừ. Đổ oan cho nhà tớ ăn cắp. Hừ. Cắng ác vừa vừa thôi chứ.

    - Ừ đấy. Con này đổ thừa đấy. Chưa ác đâu. Đây này. Con ruột còn bỏ mặc nó đây này. Ăn nằm với người ta rồi chạy làng. Ai ác hơn? Bỏ con này thì đừng hòng sống yên ổn. Con này không phải dạng vừa nhá.

    - Người ta có vợ rồi. Người ta xin Cắng đấy.

    - Vợ à? Bỏ mẹ nó đi. Ham hố gì? Con cái chẳng có. Cái loại gái độc không con còn cố mà bám váy? Đồ ngu. Đồ đần.

    - Tớ không muốn nói nữa. Cắng mà động đến nhà tớ...

    - Bà cứ động. Mày làm gì được nào? Cút.

    Cắng quẳng chày về phía Hai nhưng gã né được. Hoảng quá, Hai lũn tũn chạy mất. Bà Tùy nấp bờ rào há hốc miệng kinh hãi. Suốt buổi trưa, bà lảng vảng ngõ nhà Hai hóng chuyện. Vừa thấy bóng gã, bà vụng trộm theo sau. Hai vào đôi co với Cắng thì bà cũng núp bờ tre vểnh tai. Nghĩ ngợi một thoáng, bà thốt câu cửa miệng "Hóa ra!" rồi sang thẳng u Nèo tãi chuyện tày trời vừa mới nghe.

    Trời ấm dần sau những trận mưa phùn tầm tã. Giành giành chúm chím nụ chờ ngày bật nở đón tháng ba. Hai hốc mướp mơn mởn mượt nhoai mình leo. U Nèo cắp thau quần áo đi phơi. Bà nhún người đẩy mạnh áo vắt ngang dây, nước tòng tòng nhỏ xuống. Bà Tùy vừa vào tới sân đã cuống quýt:

    - Này. Nhanh lên. Vào đây tôi bảo cái này. Chết mất thôi. Con Nèo nó mà biết thì nó chết. Sống thế nào được.

    - Bà làm cái gì mà cuống lên thế? Nèo với Nẻo gì? Sao mà chết?

    U Nèo ngoái cổ đáp. Bà Tùy giục:

    - Thì cứ vào đây hẵng đã. Tai vách mạch rừng, chuyện này không thể đứng tơ hơ giữa sân mà nói được.

    U Nèo lật đật vào nhà. Bà Tùy chễm chệ trên chõng móc túi nhón miếng giầu bỏ miệng cồm cộp nhai. U Nèo an tọa hỏi:

    - Nào? Thế có chuyện gì mà bà cuống quýt lên thế?

    - Chuyện là thế này, con cái Cắng nó chửa với thằng Hai rồi.

    Trả lờiXóa
  3. U Nèo giật ngửa người. Bà thảng thốt hỏi lại:

    - Thế bà nghe ai người ta nói? Mà cái Nèo nó biết chưa? Nhà ông Dẹo biết chưa? Hỏi rằng thế này thì làm sao con tôi nó chịu được. Ối giời ơi là giời!

    - Chính tai tôi nghe thấy. Cái Cắng nói với thằng Hai. Nào đã ai biết. Nhưng chả sớm muộn thì cũng ầm làng lên cho mà xem.

    - Giời ơi! Khốn khổ con tôi thế này! Chồng phải lòng gái. Lại còn có chửa với người ta. Làm thế nào bây giờ hả giời? Chết mất thôi.

    - Trâu buộc ghét trâu ăn, nó đổ oan cho cái Nèo ăn cắp đấy. Chính miệng nó nói ra. Tôi nghe rõ mồm một.

    - Hẳn nào? Chứ cái Nèo nó ăn cắp bao giờ đâu? Được rồi. Hừ. Để tôi sang tôi đâm mặt nó ra. Để tôi cho nó một trận.

    Vén tay áo chống nạnh, u Nèo xỏ dép toan xông thẳng sang nhà Cắng. Bà Tùy cố công can:

    - Tôi xin bà. Đến thằng Hai còn bị nó quẳng cho cái chày suýt mất mạng kia kìa. Bà xem bà còn sức thở không mà dám tay đôi với nó.

    - Thế chả nhẽ lại để yên thế à?

    - Cứ nhịn mấy hôm xem sao. Để thằng Hai với ông bà Dẹo ý kiến ý cò thế nào đã. Chứ bây giờ mình làm toáng lên chỉ có nước thiệt thân. Bà ghé tai tôi bảo cái này.

    Bà Tùy mấp máy môi rót kế vào tai u Nèo. U Nèo chăm chú lắng nghe, đoạn gật gù ra đều đồng ý. Hai bà lão chuyện đẫy một buổi chiều.

    Trạm bơm xình xịch xả nước từ bảy giờ sáng. Nèo ống thấp ống cao đi tháo nước, chị Thoại vừa thấy Nèo đã ra đều mắng mỏ:

    - Tôi thấy cô có một! Chồng con như thế mà cứ bình thản như không. Sang đâm mặt nó ra chứ lại. Cái loại cướp chồng cướp vợ ấy, đánh cho nó chừa thói đĩ đi chứ để làm gì?

    - Ơ! Chồng em làm sao? Ai cướp chồng cướp vợ ai?

    Chị Thoại nhoai người về phía Nèo vẩu miệng:

    - Thế cô chưa nghe gì à? Người ta đồn khắp làng rồi kia kìa! Con cái cái Cắng nó chửa với thằng Hai. Nó tức thằng Hai không nhận con nên đổ thừa cho cô ăn cắp đấy.

    - Chị. Chị bảo sao? Cô Cắng chửa với...với nhà em. Chị nói thật à?

    - Ơ hay! Cô về hỏi thử chồng cô xem nào? Chồng phải lòng gái mà còn không biết. Làng này có cô là số một đấy.

    Nèo giàn giụa nước mắt. Vung mạnh cánh tay, ả thúc đầu chạy một mạch vào làng. Con đường dài hơn nằm quanh co khô ráo trong nắng hửng. Đánh rơi cặp tóc, Nèo xõa xượi hớt hải tìm chồng.

    Hai ngồi bệt trên hè chống tay ôm má. Vừa thấy Nèo, gã len lén nhìn rồi gục mặt nom chân. Nèo dừng lại hổn hển thở, ả giật cục hỏi chồng:

    - Nhà...nhà...với cô Cắng...chửa...hả?

    Trả lờiXóa
  4. Hai chẳng đáp. Gã gật nhẹ. Chỉ chờ có vậy, Nèo nức nở khóc như mưa. Ả lao đến bên chồng, cả hai tay đập mạnh vào vai trách móc:

    - Nhà. Em làm gì nên tội. Nhà bảo nhà thương em? Nhà bảo nhà chung thủy? Nhà hứa hẹn gì? Chồng ơi là chồng? Sao cái thân em nó khốn nạn thế này hả chồng? Nhà. Sao nhà lỡ lòng nào phụ bạc em?

    Bào Dẹo thở dài quay mặt đi. Ông Dẹo với điếu sòng sọc một hơi thuốc lào. Nhả khói, ông thẫn thờ nhìn dâu giai. Một lát, Nèo mặc chồng xộc thẳng vào buồng rút vội mấy bộ quần áo cuộn tròn trước ngực tức tưởi đi. Bà Dẹo quát:

    - Chị định làm gì thế. Vợ chồng không hay không phải đã đùng đùng bỏ về ấy à? Chị coi nhà này là cái chỗ đến thì đến, đi thì đi hả?

    - Nhà...nhà đừng bỏ tôi. Tôi dứt khoát với Cắng rồi.

    Hai nhoài mình túm chân Nèo. Nhưng kệ, Nèo bỏ hết ngoài tai, giật tay chồng, ả lao mình chạy đi trong nước mắt giàn giụa. Nèo quyết bỏ về sống với u.

    Vừa thấy con gái, u Nèo đã cuống quýt ôm chầm mếu máo. Hai u con nức nở dìu nhau vào nhà. Lúc ấy Bồn cũng chạy sang tới nơi. Ả gọi thốc gọi tháo:

    - Cô Nèo. Cô Nèo ơi.

    Nèo nín, quệt nước mắt đáp:

    - Em đây. Có việc gì thế hả chị Bồn?

    - Đi. Cô đi ngay với tôi sang đâm mặt con cái Cắng ra chứ lại. Để yên làm sao được. Sợ gì nó chứ?

    Bồn giật thốc cánh tay lôi xềnh xệch Nèo đi. Được Bồn nhen lửa, cơn tam bành phừng phừng nổi khắp mặt, Nèo hung hăng xộc sang nhà Cắng.

    Có tiếng ầm ĩ ngoài ngõ, như đã biết trước sự tình, Cắng vén cao ống quần chống chân ngồi trên giường vênh mặt. Bồn dẫn đầu toán đàn bà đến cả chục người kéo đến. Vào tới cửa, Bồn choa choa chửi như tát nước vào mặt:

    - Con đĩ. Con thổ tả. Ngủ với khắp thiên hạ rồi còn đi cướp chồng.

    - Hứ hừ. Ở đây chửi cái nước mẹ gì? Về ghé tai hỏi chồng xem đã ngủ với bà Cắng chửa? Bà đánh đĩ mười phương để một phương cướp chồng đấy. Nhưng bố mày chết rồi nên bà cướp chồng con cái Nèo. Làm gì được bà nào?

    - Mày!

    Nèo lao thẳng vào Cắng cào cấu. Ả túm tóc tát được ba nhát thì Cắng đỡ được, liền tay vả lại vào mặt Nèo. Bồn chạy đến giúp Nèo. Ả giật mạnh tóc Cắng, xé áo rồi cào lên khắp cổ và ngực Cắng. Cắng yếu ớt chống lại, ả vừa gào khóc vừa chửi rủa thậm tệ Bồn và Nèo. Được một lát thì những người khác vào can ngăn. Mấy điền ông từ đâu kéo đến dập tan cuộc đánh ghen ầm ĩ. Bồn, Nèo, Cắng xộc xệch, rũ rượi. Cắng vẫn đủ sức vừa khóc vừa chửi. Không kìm được cơn nóng, Bồn định lao vào đánh tiếp thì chồng giữ chặt cánh tay kéo lại. Người ta đưa cả ba ra Ủy ban xã giải quyết đến tận tối mịt mới cho về.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com