Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Rét về

Cái rét ngọt từng chùm vàng đỏ mời vẫy vành môi. Vị lùa qua kẽ răng, vảng vất nơi cuống họng khò khè cơn ho. Hà Nội trở lạnh lúc sang mùa.

4 nhận xét:

  1. Hoa sữa thơm dài con đường vắng hun hút sâu. Tôi trở về sau cơn khản cổ trận giảng bài. Năm nữa sắp trôi. Năm tới sắp đến. Tôi bỗng dưng sắp lìa dần những hai mươi căng mọng. Để rồi. Xô bồ đời đẩy đưa số phận dạt về đâu?

    Bỗng dưng muốn hát. Câu ca cũ khe khẽ cất mấp máy nơi vành môi. "Hoa sữa thôi rơi em bên tôi một chiều tan lớp. Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về." Em. Lạc lõng. Xa vời. Quãng thời yêu vẫn vời vợi chốn nào? Phải chăng cảm xúc đã lắng đọng sau những điên cuồng thương nhớ. Tôi tự hỏi lòng có còn đủ sức khuấy vẩn cơn thèm yêu cuồng sôi sục. Tôi sắp ba mươi, em còn ở nơi đâu?

    Ai bánh bao. Ai bánh bao. Thiên hạ chìm sâu giấc ngủ. Tiếng rao vang văng vẳng len lỏi giữa những ngõ phố dài hun hút sâu. Tôi nằm thức. Phơi bày da thịt mặc lạnh lùng mơn trớn mẩn gai ốc. Gió lùa khe cửa, vi vu ru những lời xưa cũ. Như thủa bé thơ nao nao nỗi nhớ mỗi khi cái lạnh về. Trời sắp sang mùa. Đông.

    Trả lờiXóa
  2. Hà Nội đẹp quá phải không anh! Mùi hoa sữa quả là luôn luôn đặc biệt. Nhưng em thích bài "Hoa Sữa" của Hồng Đăng hơn bài "Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa".

    Trả lờiXóa
  3. Bác có ở Hà Nội ko? Mùa đông HN thật khó quên :X

    Trả lờiXóa
  4. Bác viết hay thật đấy!

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com