Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

Cưỡi người - Phần 18

Ông Dẹo quát. Bà Dẹo lại càng không kìm cơn giận. Bà vơ xe điếu ném thẳng vào Cắng. Trước nay đã mấy ai dám chửi bà. Căm lắm. Bà mím môi đứng phắt dậy ra đầu giường lật chiếu cầm con dao phay. Bà hoằm hoằm mặt:

- Bà chém chết mày. Con mếch qué. Con đĩ mếch qué. Bà chém chết mày.

Cưỡi người - Phần 17 - Phần 16 - Phần 15 - Phần 14 - Phần 13 - Phần 12 - Phần 11 - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

3 nhận xét:

  1. Nèo khóc suốt đêm khiến u cũng chả ngủ được. Hết xoay bên phải lại xoay bên trái. Đang nằm thì thoang thoảng nghe có tiếng ai gọi ngoài cổng. Quen thói, u Nèo luống cuống mếu máo:

    - Ối giời ơi! Ma tà ở đâu gọi cửa thế này? Ba hồn bảy vía phương nào xin tha cho u con tôi? Mẹ góa con côi...

    Quệt nước mắt, Nèo đập mạnh vào vai u ra đều yên lặng. Tiếng gọi lần nữa vọng vào:

    - Nèo ơi! Nèo! Còn thức không Nèo ơi?

    - Nghe như tiếng cái Sao.

    Lẩm bẩm, Nèo trở dậy vặn to ngọn đèn dầu. Ả xỏ dép, châm thêm chiếc khác, mở cửa rồi cầm ra cổng.

    Hai bóng đen lù lù đứng đợi. Vốn tợn tính, Nèo tiến sát cánh ghé cao ngọn đèn cốt nom cho rõ mặt. Chẳng chờ chủ nhà tường tận, một bóng đen đánh tiếng trước:

    - Tao. Cái Sao đây.

    - Ối. Con Sao. Mày về rồi hả? Giời ạ. Đi biền biệt mấy tháng trời? Vào nhà hẵng. Mà ai đây?

    Toan mở cổng thì Sao cất tiếng:

    - Chồng đấy. Sư đấy. Hôm nay dẫn về chào hỏi thầy u.

    - Ơ! Lấy chồng rồi hả? Ơ! Lấy sư á? Con điên. Hư hỏng.

    - Nam mô a di đà phật.

    Bóng đen còn lại mở miệng. Sao giơ tay đập mạnh vào mông quát:

    - Mô với chả phật? Đã hoàn tục rồi lại còn.

    Người đàn ông im lặng. Sao quay sang Nèo:

    - Tao chả vào nhà đâu. Sang đây chào mày một câu rồi vợ chồng tao đi cho kịp chuyến tàu. Đấy! Chồng đấy! Ở chùa từ bé chứ tu tịnh gì? Tao lôi ra hoàn tục. Tóc tai đầy đủ nom cũng đẹp giai chả kém gì thiên hạ. Làm sư làm gì cho phí mình nhỉ?

    - Mày. Đồ gái hư. Ai lại đi dan díu với sư nhà chùa. Mày.

    Nèo ra đều. Sao ngượng ngịu:

    - Sư đâu mà sư? Ở chùa từ nhỏ nên cạo đầu chứ sư đâu mà sư? Mình nhỉ?

    - Ừ. Không phải đâu cô Nèo, tôi mồ côi được nhà chùa cưu mang.

    - Vâng.

    Trả lờiXóa
  2. Nèo mỉm cười đáp lại. Thuỗn mặt, Sao thườn thượt thở dài:

    - Chuyện chúng mày tao nghe u kể lại hết rồi. Cũng mong cho con Xuân chóng lành bệnh. Tao vừa sang anh Tằng thắp cho cái Đoạch nén nhang. Thằng Hai - chồng mày, khù khờ thế mà lại phải lòng gái. Đồ điền ông khốn nạn. Bỏ quách đi cho rồi.

    Nèo sụt sịt:

    - Thì cũng chả sống được. Có con với người ta, không sớm thì muộn cũng phải đón về. Tao chẳng chịu nổi cảnh chồng chung chồng chạ?

    - Ừ. À! Vợ chồng tao vào chỗ anh Nổi. Anh Nổi lấy vợ rồi, đang ở Tây Nguyên. Hai đứa tính vào đấy làm ăn.

    - Thế hả? Mày vào, ổn định thì biên thư về cho tao!

    - Ừ. Tao cho mày địa chỉ. Thi thoảng mày cũng viết thư cho tao nhớ.

    Mảnh giấy nhàu nát dúi tận tay Nèo. Nom không rõ mặt nhưng ả biết rõ Sao đang nước mắt ngắn nước mắt dài. Người đàn ông bên cạnh giục:

    - Thôi. Mình đi kẻo lỡ tàu. Cô Nèo ở lại nhớ.

    - Vâng. Thế vợ chồng lên đường bình an. Vào trong đó ổn định nhớ biên thư về cho Nèo.

    Sao nấc cục nghẹn ngào khóc. Nèo cũng chả cầm được nước mắt, thò tay qua cánh cổng vẫy. Bóng hai người lặng lẽ đi. Cứ được vài bước Sao lại ngoái lại nhìn Nèo. Chuyến này đi không biết bao giờ mới gặp lại.

    U Nèo chống chân ngồi trên chõng. Ngọn đèn dầu bập bùng sáng bên cạnh. Vừa thấy dáng con gái bà đã cuống quýt hỏi:

    - Có phải cái Sao không? Nó về rồi à?

    Nèo gật đầu đáp:

    - Nhưng lại đi rồi. Vợ chồng nó vào Tây Nguyên sinh sống. Anh Nổi đang ở đó.

    - Ơ. Nó lấy chồng rồi à? Tiên sư bố nó, chả có ra mắt họ hàng làng xóm gì sất? Mà cưới xin khi nào? Không tổ chức tổ chẽo gì à?

    - Tôi cũng chả rõ. Hôm nay đùng đùng dẫn về ra mắt thầy u rồi lại đi.

    - Các anh các chị bây giờ tự do quá. Chẳng giầu cau mà cũng ăn ở được với nhau. Đến lạ. Tôi chịu các anh các chị.

    - U thì. Mỗi cây mỗi hoa. Hoàn cảnh người ta u làm sao biết được.

    - Cây hoa gì thì cũng phải cưới xin đàng hoàng. Không thiên hạ nó chửi cho. Là đi theo giai. Đẹp mặt nhỉ?

    - Nó cũng chả sống ở làng này mà đẹp với xấu. Ế đến ngần ấy tuổi, có giai để theo đã phúc. Như tôi đây này, cưới với chả xin.

    Nèo quay mặt nằm sấp xuống giường tu tu khóc. U Nèo chẹp miệng thổi tắt ngọn đèn rồi cũng vào nằm. Đêm khuya khoắt khuya lơ.

    ***

    Trả lờiXóa
  3. Nhai dập miếng trầu thì Cắng vào tới cửa. Ả cất tiếng khoan thai:

    - Con chào thầy u ạ!

    Ông Dẹo khó chịu lườm ra mặt. Vợ ông chỉ thẳng ngón, bà mắng:

    - Bắt quàng làm họ. Thầy u gì với chị mà chị chào?

    - Ơ! U! Con với anh Hai sắp có cháu cho u bồng đấy. Con sang đây muốn thưa chuyện với thầy u.

    - Này! Tôi báo cho chị biết. Chị lừa thằng Hai, lừa thiên hạ chứ chị không qua được mắt tôi nhá? Chị đổ đốn với đứa nào rồi chị vu cho con tôi hả? Tôi còn lạ gì nhà chị.

    - U không nhận cháu thì u cũng đừng xỉa xói con. U hỏi anh Hai đi. Chứ con không phải cái loại ăn không nói có.

    - Này. Đừng tưởng nó khù khờ mà lừa lọc. Chị muốn phá hoại gia đình này hả? Nó mà lại đi dan díu với nhà chị? Chị ăn vạ nhà nào thì mặc nhà chị. Đừng có vào nhà này ăn vạ. Tôi thà từ con chứ chẳng cho chị làm dâu tôi nhá. Cút.

    - Kìa bà. Chị về đi.

    Ông Dẹo cất tiếng. Cơn nóng nổi khắp mặt, Cắng thịnh nộ:

    - Con mẹ già. Mày xỉa xói ai chứ đừng xỉa xói bà nhá. Làm dâu à? Bà chả thiết. Giờ cả nhà mày vác kiệu sang bà cũng không thèm nhá. Ăn ở lấy đức. Ác thì con cháu mày gánh chứ chả hất đi được đâu. Máu mủ nhà chúng mày, chúng mày không nhận, bà đẻ ra bà vứt cho chó tha chứ bà không thèm nuôi lò giống nhà chúng mày. Con mụ già.

    - Chị kia. Chị xéo ngay ra khỏi nhà tôi. Bước.

    Ông Dẹo quát. Bà Dẹo lại càng không kìm cơn giận. Bà vơ xe điếu ném thẳng vào Cắng. Trước nay đã mấy ai dám chửi bà. Căm lắm. Bà mím môi đứng phắt dậy ra đầu giường lật chiếu cầm con dao phay. Bà hoằm hoằm mặt:

    - Bà chém chết mày. Con mếch qué. Con đĩ mếch qué. Bà chém chết mày.

    Vừa bị một trận đòn của Bồn và Nèo hẵng chưa lành lặn, Cắng chẳng dại mà tay đôi, ả lộc cộc nón co cẳng chạy mất. Bà Dẹo lẽo đẽo đuổi theo ra đến tận cổng thì quay vào. Cắng vừa đi khỏi, ông Dẹo đã lên tiếng kêu con giai:

    - Anh ra đây. Nó về rồi. Không phải trốn nữa.

    Bà Dẹo vào tới nhà cũng mở miệng mắng con:

    - Tiên sư bố nhà anh. Tằng tịu với đứa nào chả tằng tịu. Ai lại đi dan díu với loại gái đĩ bao giờ? Mà đẹp đẽ gì? Trùng trục như con lợn đấy. Sang đón cái Nèo về. Liệu mà ăn nói.

    Hai cúi gằm mặt chả cãi câu nào. Gã lũn tũn sang bên nhà vợ.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com