Thứ Ba, 15 tháng 12, 2009

Cưỡi người - Phần 19

Vừa vào tới sân, Hai dáo dác đảo mắt tìm Nèo. Nhưng chẳng thấy vợ đâu, chỉ thấy mẹ vợ đương ngồi xổm trên hè đập ruồi cành cạch. U Nèo tỉnh bơ.
Cưỡi người - Phần 18 - Phần 17 - Phần 16 - Phần 15 - Phần 14 - Phần 13 - Phần 12 - Phần 11 - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

3 nhận xét:

  1. Con rể cất tiếng:

    - Nhà con đâu hả u?

    U Nèo giở bài điếc không thèm giả nhời. Hai nhắc lại:

    - U. Nhà con đi đâu hả u?

    Mặc kệ, bà yêm lặng dảo mắt tìm ruồi. Hai bực mình dậm chân thuỳnh thịch xuống sân:

    - U...u...u. Sao u không giả nhời người ta?

    Đương ngồi xổm, u Nèo vén cao ống quần quá đầu gối. Bà nhìn đầu gối hất hàm hỏi:

    - Nó hỏi mà mày không biết đằng giả nhời à? Mày câm hả? Đây. Đầu gối tôi đây. Anh hỏi gì thì hỏi.

    - Dở. Đầu gối có mồm đâu mà giả nhời. U dở hơi. U muốn hỏi thì u đi mà hỏi.

    Hai bỏ lơ mẹ vợ, gã leo lên hè toan vào nhà. U Nèo cầm vỉ ruồi đập phành phạch vào vai gã quát:

    - Đi đâu? Có ra ngoài không thì bảo?

    - Con tìm nhà con mà u.

    - Nhà nào nhà anh? Nhận vơ à?

    - Nhà em Nèo chứ ai? Ơ. U bị làm sao thế?

    U Nèo ngẩng người quật túi bụi vào mặt Hai. Bà mắng:

    - Còn vợ chồng hả? Tôi vô phúc đem gả con gái cho anh. Cái thứ nhăng nhít. Còn dám nhận vợ chồng? Anh cút về ngay cho tôi. Nó không ở đây.

    - Thế em Nèo ở đâu?

    - Anh đi mà hỏi nó.

    - Thế thì nói làm gì? Con về. Nhưng tí nữa em Nèo về u nhớ nhắc là con sang tìm em Nèo nhớ.

    Chẳng rằng, u Nèo quay vào nhà trong lúc Hai đi ra cổng. Bà ngồi xuống chõng bổ cau vừa lầm bầm chửi:

    - Con cái nhà mếch qué. Vào đến cửa cấm có chào ai. Ăn nói cộc lốc xà lỏn. Tiên sư bố nhà nó.

    Lúa chuẩn bị vào đòng, Nèo vợi mấy cân lân đem lẳng cho u. Trời trưa hửng nắng, ả thủng thẳng đi về. Nèo quẳng thúng đầu sối toan chạy ra rửa chân thì u cất tiếng chuyện:

    - Gượm đã. Nó vừa mới sang tìm chị đấy.

    Trả lờiXóa
  2. - Ai?

    - Còn ai? Anh chồng nấm dế của chị chứ ai?

    - Sao u không bảo con không thèm nhìn mặt nữa.

    - Thế định bỏ nhau à? Chị định trốn nó cả đời? Đầu làng cuối làng, tránh ngày một, ngày hai chứ tránh được mãi?

    Chân lấm, Nèo ngồi phệt đầu sối vung nón quạt rầu rĩ:

    - Chả bỏ? Ý u ra làm sao? Chồng chung chồng chạ chắc?

    - Chị muốn tính sao thì chị tính. Tôi cũng chả ép.

    U Nèo bỏ quay vào bếp xách ấm nước mới đun sôi.

    Nèo ở dịt nhà mẹ đến cả tuần không thấy Hai sang lại. Hôm nay bà Dẹo đi chợ về mới tạt qua. Lúc ấy ả đương cuốc mấy luống rau ngoài vườn. Vừa thấy mẹ chồng, ả cất tiếng chào rồi bỏ dở việc chạy vào sân. Bà Dẹo lên tiếng mắng xơi xơi:

    - Giỏi. Chị giỏi. Động một tí là cắp quần áo về. Chị có còn coi ai ra gì không hả? Hay còn đợi thằng Hai nó sang nó đội lên đầu mới về.

    Vừa thấy tiếng thông gia, u Nèo đương nhai giầu trong nhà cũng chạy ra. Bà lên tiếng:

    - Em chào bà. Mời bà vào nhà xơi nước.

    - Vâng.

    Đặt quang gánh xuống sân, bà Dẹo lên hè, vào nhà. Trên chõng, u Nèo têm miếng trầu, rót chén nước để trước mặt. Bà Dẹo cầm chén:

    - Mời bà.

    Sau ngụm nước, bà Dẹo mới cất tiếng nhờ vả:

    - Bà khuyên bảo cháu giúp em cho nó về bên nhà. Chứ đằng nào nó ra đằng ấy. Thằng Hai, chồng nó, không được khôn ngoan mới bị con cái Cắng lừa. Nó đi ngủ lang ngủ chạ ở đâu rồi đổ cho. Gái khôn lựa khéo giữ chồng, chứ ghen tuông giận dữ rồi đâm dang dở cả một đời.

    Trả lờiXóa
  3. - Vâng. Mình cưới xin đàng hoàng thì sợ gì bà nhỉ? Mấy hôm cháu nó chưa nguôi giận nên không dám bảo nó về. Định bụng nay mai tôi dẫn cháu lại nhà cũng tiện hỏi ý kiến chồng nó với ông bà đằng ấy xem thế nào?

    U Nèo vừa chuyện vừa vành miệng túi nhón miếng cau khô đưa cho bà Dẹo. Quàng tay đầu gối, bà Dẹo nhai giầu sồn sột trong mồm. Nèo rửa tay chân xong rồi cũng vào. Ả tựa lưng cột nhà ủ rũ mặt. Bà Dẹo dạy dỗ:

    - Chị giận chồng bỏ về vài hôm tôi cũng không trách. Nhưng bây giờ tôi không chấp nhận con cái Cắng, chồng chị cũng thế thì chị phải về cho vợ chồng êm ấm. Việc con cái Cắng cứ để tôi giải quyết. Chắc gì đã là của thằng Hai. Chị ăn nằm cả năm nay còn chả chửa nữa là.

    Nèo nức nở khóc:

    - Nhưng nhà con đã đi lại với nó lâu lắm rồi. Không con anh Hai thì con ai? U không nhận cháu để thiên hạ họ cười vào mũi à?

    - Nếu là cháu tôi, tôi nhận. Nhưng nhất quyết không có chuyện con cái Cắng được bước vào nhà này. Chị cứ về đi đã.

    - Con không về đâu?

    - Thế bây giờ chị định thế nào?

    Bà Dẹo gắt lên. U Nèo cũng tiện miệng khuyên bảo:

    - Bên nhà đã có nhời vậy thì chị còn lý do gì mà không về. Giận cũng có chừng mực thôi chứ!

    Nèo gục mặt tu tu khóc. Ả đáp:

    - Con định cắt đứt.

    Bà Dẹo trợn mắt há miệng:

    - Giỏi. Chị giỏi. Chị muốn cắt đứt thì tôi cho con tôi cắt đứt. Chị gớm thật. A! Chị gớm thật.

    Nói được ngần ấy, bà Dẹo cầm nón đi thẳng ra sân quẩy quang gánh về. Mẹ chồng khuất bóng, Nèo úp mặt vào tường khóc nức nở. U Nèo buồn bã nhìn con gái trong lúc miệng thài bai nhai giầu. Bà thườn thượt thở dài nghe ra tiếng.

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com