Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2009

Cưỡi người - Phần 20

Cơ sự này cũng do một tay Cắng gây nên. Được tin tình nhân tự vẫn, ả trốn biệt khỏi làng Đọt. Nèo ngất lên ngất xuống. Chồng vào quan, chôn cất lúc nào ả cũng chả hay, cứ vật vã khóc rồi lại lịm nằm bất động. U Nèo thu lu cạnh quan tài vãn "Ối Hai ơi!".
Cưỡi người - Phần 19 - Phần 18 - Phần 17 - Phần 16 - Phần 15 - Phần 14 - Phần 13 - Phần 12 - Phần 11 - Phần 10 - Phần 9 - Phần 8 - Phần 7 - Phần 6 - Phần 5 - Phần 4 - Phần 3 - Phần 2 - Phần 1

4 nhận xét:

  1. Mẹ chồng vừa về được một tẹo thì chồng sang. Mâm cơm bày trước mặt, Nèo xoay mông trên ghế quay ra xới cũng vừa lúc Hai vào tới cửa. Mặt gã như trực khóc, đôi mắt nhíu lại run run môi. Gã lên tiếng:

    - Nhà. Nhà đừng cắt đứt tớ. Tớ biết lỗi rồi. Nhà cắt đứt tớ thì tớ sống làm sao được?

    U Nèo ngưng bát đũa, bà nhìn hai đứa ra đều không vừa lòng rồi bỏ lên chõng ngồi. Nèo lảng chuyện:

    - Mình đã sang thì ngồi xuống ăn cơm với u con em.

    Hai mặc cả:

    - Nhà đừng cắt đứt thì tớ mới ăn. Còn không tớ đi tự tử cho xong.

    - Đây rồi. Biết ngay mà. Có tí rượu vào là chạy rông ăn nói lung tung. Đi. Về ngay.

    Cắng từ đâu xộc tới. Chả thèm liếc chủ nhà, ả giật thốc cánh tay Hai định lôi đi. Hai ngơ ngác trước sự xuất hiện của Cắng:

    - Ơ! Cắng vào đây làm gì? Bỏ ra. Bỏ người ta ra.

    Hai giật tay mình ra khỏi tay Cắng. Gã trừng mắt nhìn ả rồi quay sang lấm lét ngó Nèo. Nèo sưng mặt, cơn giận nghẹn tận cổ trực trào ra khỏi miệng. Cầm đũa cả, Nèo trỏ thẳng vào hai đứa mắng:

    - Cút ngay ra khỏi nhà tao. Lũ mèo mả gà đồng chúng mày. Bước.

    U Nèo cũng xỏ dép loẹt quẹt đi ra. Bà chống nạnh to miệng rủa:

    - Quân trắng trợn. Quân mặt dày. Vào tận đây mà tình tứ với nhau à? Xéo ngay không bà cho bà ăn cái ghế vào mặt chúng mày bây giờ.

    Cắng vênh vênh:

    - Gớm! Được cả mẹ lẫn con. Tức thì hộc máu mà chết chứ phun vào người khác làm gì? Đi. Mình về đi mình. Không chó cắn rách đũng bây giờ. Chúng nó đang sủa nhặng lên kia kìa.

    Trả lờiXóa
  2. Không kìm được giận, u Nèo cúi chổng mông vơ cái ghế lăng mạnh về phía Cắng. Cắng né được, ả kéo tay tình nhân co cẳng chạy. Hai đứa vừa đi khỏi, Nèo bỏ cơm nằm sấp lên giường vật vã khóc. Cũng chả nuốt nổi, u Nèo lẳng lặng dọn bữa. Trưa đẫy trưa.

    Nèo viết đơn ly dị gửi sang cho Hai qua tay Bồn. Mấy ngày khóc lóc, mắt ả đã sưng húp híp. Ông Dẹo cất công sang tận nhà nói chuyện nhưng Nèo vẫn quyết tâm bỏ. Chiều nay, đương thái chuối thì nghe hàng xóm ầm ĩ ngoài ngõ. Ả lẳng dao chạy ra, vừa thấy Nèo, Ông Thềnh ngơ ngáo quay sang báo tin:

    - Cô sang ngay nhà ông Dẹo. Thằng Hai nó treo cổ tự tử rồi.

    Nghe được ngần ấy, Nèo ba chân bốn cẳng chạy sang nhà chồng. Trước sân, người ta xúm xít tụm lại một góc. Tiếng bà Dẹo gào khóc thảm thiết:

    - Ối con ơi là con. Sao mày dại thế này hả con? Sao mày lỡ lòng nào mày bỏ thầy u mà đi thế hở con? Ối làng nước ơi! Diêm vương bắt mất con tôi rồi.

    Nèo tái mặt len giữa đám đông. Ả không tin vào mắt mình. Hai, chồng ả nằm kia bất động. Một vết lằn thâm tím quanh cổ. Đôi mắt nhắm, gã đã xanh ngắt da, mình mẩy cứng đờ. Ả bủn nhủn chân tay rồi khuỵu xuống, trời đất cuồng quay, Nèo lịm đi giữa ồn ào.

    Nèo ngất. Chị Lụa nhanh tay đỡ cho Nèo khỏi đập đầu xuống nền. Bà Thắm, bà Tùy sốt sắng luôn miệng gọi "Nèo! Nèo!". Vừa thấy con dâu, mẹ chồng lao đến nện tay thuỳnh thuỵch:

    - Con thổ tả. Con chết băm chết vằm. Bà biết ngay mà. Cái loại sát chồng. Mày hại con bà. Bà giết mày. Con chết băm chết vằm này. Vì mày mà thằng Hai mới tự tử. Mày trả con cho bà.

    Người ta phải vất vả mãi mới gỡ được bà Dẹo ra khỏi Nèo. Hai điền ông khiêng ả đặt vào giường cho bà Tùy xoa dầu "Quan Hổ". Bà Dẹo cố vùng vẫy nhào đến tấn công Nèo nhưng anh Tằng với ông Thềnh giữ chặt. Sau một hồi khuyên can, ông Dẹo đem nhốt bà vào buồng để yên tâm lo việc tang lễ.

    Cơ sự này cũng do một tay Cắng gây nên. Được tin tình nhân tự vẫn, ả trốn biệt khỏi làng Đọt. Nèo ngất lên ngất xuống. Chồng vào quan, chôn cất lúc nào ả cũng chả hay, cứ vật vã khóc rồi lại lịm nằm bất động. U Nèo thu lu cạnh quan tài vãn "Ối Hai ơi!". Trong buồng, bà Dẹo gào lên thống thiết. Bà hết than con lại quay ra chửi Cắng và Nèo. Hôm sau người ta đưa Hai ra đồng. Xong tang lễ, ông Dẹo xua Nèo về bên nhà vì sợ vợ không kìm nổi uất hận mà gây tai họa.

    Ông chả sai, xót con, vợ ông liên tục vác dao đi tìm Cắng và Nèo. Miệng khóc Hai, bà giơ dao trước mặt dọa chém. Theo sắp xếp của u và anh Tằng, Nèo sang trú chân bên nhà anh một thời gian. Bà Dẹo xộc sang không thấy Nèo thì đứng chửi đổng vài câu rồi lại về. U Nèo mới đầu còn đôi co, sau đâm chán, bà bỏ lơ ngoài tai coi như điếc.

    Hôm nay ông Dẹo sang bên nhà Nèo. Không có Nèo ở nhà, u Nèo một mình tiếp thông gia. Rót chén nước mời khách, bà chuyện:

    - Nào có ai ngờ thằng Hai nó lại dại dột thế. Lỗi một phần cũng tại con Nèo. Mong ông bà bên nhà rộng lượng.

    - Trách gì con Nèo? Tại là tại con cái Cắng. Vì nó mà mới đến cơ sự này. Mà thôi. Chuyện qua thì cứ để nó qua bà ạ. Tôi tính vài hôm nữa đưa bà nhà tôi về thăm đàng ngoại cho nguôi ngoai bớt. Chứ ở nhà, cứ nhìn ảnh con rồi chả thiết ăn uống. Đầu óc không được tỉnh táo nhỡ gặp cái Nèo cái Cắng thi nguy.

    - Vâng. Ông tính thế cũng phải. Bà bên nhà nóng tính quá. Mà cũng có mỗi mụn con giai nay nó bỏ đi thì hỏi sao không đau lòng? Đến cắt từng khúc ruột ra chứ lại.

    - Rõ khổ. Bên này thì con Nèo. Bà bảo cháu ăn uống một tí để lấy sức. Hôm qua biết bà nhà tôi ra đồng thăm mộ, nó lén sang thắp cho chồng nén nhang mà tôi nom xót ruột quá. Cứ gầy như xác ve ấy.

    - Vâng.

    Trả lờiXóa
  3. Gượm một lát, ông Dẹo đứng dậy:

    - Thôi. Tôi chào bà. Tôi về cơm nước bên nhà kẻo trưa.

    - Vâng. Ông lại nhà.

    Bà Dẹo về đàng ngoại nên không sang quấy rầy. Nèo lại nhà. Sau bữa cơm tối qua quýt, ả thu lu góc giường nhìn ngọn đèn dầu bập bùng cháy. U Nèo ngồi phẩy quạt nhai giầu, bà cất giọng chuyện:

    - Mẹ chồng chị đi vài hôm rồi lại về. Cứ như thế thì sống yên ổn làm sao được? Tôi tính chị vào chỗ cái Sao một thời gian cho yên chuyện.

    - Vợ chồng nó mới chân ướt chân ráo. Tôi vào đó thì sống ở đâu?

    - Nhờ vả bà con làng nước trong đó chứ ở đâu?

    - U bảo nhờ ai? Người dưng chắc. Ai người ta quen biết thì mới nhờ. Đằng này có anh em nhà anh Nổi chứ ai?

    - Đầy. Vợ chồng cái Sao đang dựng nhà. Nó đánh thư về cho thầy u nó kia kìa. Anh Tùng Huyếnh làng này cũng ở đó. Rồi vợ chồng cái Méng con ông Chảo lấy bên làng Đọ đấy. Rồi mẹ con cái Thơi, tưởng bị bán sang Trung Quốc hóa ra lại không phải.

    - Ơ! Sao u biết?

    - Bà Tùy kể chuyện chứ ai? U cái Sao đọc thư nó nói lại. Tại vì sự việc của chồng chị nên bà ấy chưa dám mang sang cho chị đọc.

    - Ra là thế. Nhưng tôi vào đó thì bỏ u ở nhà một mình chắc?

    - Chị không phải lo. Tôi tất đã có sắp xếp.

    Nèo lặng yêm chả buột thêm câu gì. Ả vịn tay song cửa ngước nhìn lên bầu trời. Trời thăm thẳm đen le lói những ánh sao đêm. Chùm nỗi cô đơn, lòng Nèo trĩu nặng niềm nhưng không tài nào ứa nổi nước mắt ra cho thanh thản.

    U Nèo sai bán thóc, bán gà thu xếp tiền nong chuẩn bị ngày lên đường. Cũng sắp vào mùa vụ, Nèo chạy sang nhờ vả Bồn, chị Lụa, chị Thoại gặt hộ khi lúa chín. Cũng chả nhiều nhặn gì, từ ngày ả lấy chồng u Nèo chỉ cấy có bốn sào. Định phơi phóng xong u Nèo khóa cửa lên chùa trong nom hương khói với sư thầy. Chỗ sư thầy cũng đàng con chú con bác. Chiều nay Nèo ra mộ thăm chồng tiện thể ghé thắp nén hương cho Đoạch. Nấm mồ Đoạch đã xanh cỏ. Trời xế, Nèo lết chân trên con đường vắng trở về. Cái nắng vẫn vàng vọt hong chín những bông lúa cúi gục mặc gió lay. Thế là Nèo sắp phải tạm rời xa chốn này.

    U lên chùa định sáng sớm mai mới về tiễn Nèo. Đêm nay nằm một mình cứ thao thức mãi chả ngủ được. Nèo trằn trọc hết xoay trái lại xoay phải. Bỗng có tiếng đập cửa mạnh, bên ngoài Bồn vỗn vã gọi:

    - Nèo ơi! Nèo. Ngủ chưa. Dậy mở cửa cho chị với.

    Nèo bật dạy lao ra rút then, cánh cửa mở toang, Bồn luống cuống bước vào. Trên tay ả ôm một đứa bé, con Đoạch, tay kia xách cái làn nhét đầy quần áo. Bồn hổn hển lắp bắp:

    - Tôi nhờ cô...Trăm sự nhờ cô... Con cái Đoạch... Chứ để rơi vào tay vợ chồng lão thì nó hành hạ thằng bé đến chết mất.

    - Ai? Chị nói gì em không hiểu?

    Trả lờiXóa
  4. - Dài dòng lắm. Cái Đoạch nó biên mấy nhời nhắn gửi mà tôi chưa dám đưa cho cô. Tôi nhét thư trong cái làn này, lúc nào thảnh thơi thì cô đọc. Con cái Đoạch chính là con lão Hai lác. Hôm nay chả biết rượu chè thế nào mà lão phun ra với vợ. Bây giờ mụ đang ầm ĩ ở nhà tôi đòi bắt thằng bé kia kìa. Anh Tằng đang giữ chân họ còn tôi lẻn ôm thằng bé đi lối vườn sau sang bên này. Thôi thì cô sắp đi, tôi nhờ cô trông nom thằng bé một thời gian. Chứ để nó rơi vào tay lão Hai lác, vợ chồng tôi không yên lòng. Đây có mấy chỉ vàng của cái Đoạch, cô giữ hộ rồi liệu chi tiêu cho cháu.

    Nghe đến đây dường như Nèo đã hiểu hết sự tình. Sau vụ bốn kiều ế trói lão Hai lẳng đống rơm, vài ba lần Nèo thấy lão đi ra từ nhà Đoạch. Ngỡ lão đã phát hiện, Nèo hỏi Đoạch nhưng ả tảng lờ. Bây giờ thì đã rõ ngọn ngành. Bồn trao thằng bé sang tay Nèo, nó nằm im thin thít ngủ. Nèo cất tiếng:

    - Anh chị yên tâm. Con cái Đoạch cũng coi như con em. Em sẽ lo cho nó đầy đủ, còn vàng, anh chị giữ lại hộ cháu phòng sau này phải dùng.

    - Không. Trước khi cái Đoạch mất nó dặn dò hết rồi. Nó biên trong thư đấy. Lúc nào cô đọc hẵng hay.

    Ầm ĩ phía nhà Bồn, tiếng vợ lão Hai chửi bới, tiếng thiên hạ nhí nhéo om sòm cả một góc. Bồn nhìn Nèo van nài:

    - Chuyện xảy ra đến nước này cô thu xếp đi sớm một tý chứ không mụ mò sang đến đây thì khổ thằng bé.

    - Vâng.

    Nèo vào buồng xách cái túi xác rắn to nhét đầy quần áo. Ả nhờ vả:

    - Chị cầm hộ em. Chị đưa em và cháu ra đón tàu rồi hẵng về chứ? Tiện thể mình ghé qua chùa để em chào u một câu.

    - Rồi. Chứ tôi về ngay làm sao được. Tôi ra đó bao giờ nhìn được hai cô cháu lên tàu mới yên tâm.

    Bồn khóa cửa giúp Nèo. Hai người đàn bà vồn vã đi. Tiếng bước chân thuỳnh thuỵch đánh vào đêm bỏ lại phía sau những om xòm. Trời trở về khuya lặng gió.

    Hết

    Trả lờiXóa

nhudinhthuan@gmail.com